Truyền thuyết ma tộc lướt qua, ngọn cỏ cũng không sống, hắc y nhân kia
một khi đã đến đây, tự nhiên là muốn tắm máu Côn Lôn.
Nhưng là hắc y nhân thần sắc ngược lại không có thoải mái như vậy, hắn
hai mắt màu đỏ xoát một chút trừng mắt nhìn huyền thiết chi tinh vạn năm
trước mặt Tiểu Khai.
“ Đây là....” hắc y nhân thần sắc lại hơi có chút sợ hãi, dùng sức nuốt
nước miếng. thanh âm liền nhỏ xuống : “ Định .... Định Hải Thần Châm ?”.
Tiêu vân mẫn tuệ chú ý tới, thời điềm hắc y nhân đang nói bốn chữ cuối
cùng, thanh âm lại có chút run rẩy.
“ Cái gì Định Hải Thần Châm ?” Tiểu Khai nói : “ Nó là Huyền Thiết
Chi Tinh vạn năm, là bảo bối của ta, ngươi hôm nay đến Côn Lôn muốn
làm gì ?”.
Hắc y nhân nhất thời khẽ thở ra, lại nói : “ Nó thực không phải Định Hải
Thần Châm ?”.
Tiểu Khai khẽ nhíu mày : “ Ngươi thật sự là không hiểu, Huyền Thiết
Chi Tinh vạn năm này là ta từ trong thạch đầu lấy ra, ta như thế nào lầm ”.
Hắc y nhân nhất thời thở dài, gật đầu nói : “ Không phải liền được ”.
Hắc y nhân bỏ lại Tiểu Khai, không quản đám đệ tử Côn Lôn bên kia sợ
tới mức nửa chết nửa sống, lập tức đi bên cạnh mười bước, thẳng đến bên
Dao Trì.
Trong Dao Trì, Thụy Liên im lặng, lá sen ôn nhu, phảng phất không biết
bên người mình vừa mới trải qua một hồi đánh nhau kịch liệt.
Hắc y nhân đối mặt Dao Trì bỗng nhiên toàn thân hắc khí mãnh liệt
bành trướng, hai tay hợp lại, hắc khí kia lại ngưng tụ thành một khối cầu