Phong Ma Khẩu Quyết, quả nhiên cường hãn không lời gì để nói, khó
tin. Phong ấn trên người Tiểu Trúc từng làm cho cả tu chân giới bó tay hết
cách, làm cho Tiểu Khai phải đi xa ma giới, Tê Bì chỉ cần giở tay nhấc chân
đã thoải mái phá giải. Nhưng hắn vì phong ấn của Phong Ma Khẩu Quyết
trên người tam thiếu gia, đều nhanh biến thành kẻ điên. Mỗi ngày thời điểm
Tiểu Khai nghỉ ngơi buổi tối, còn nhìn thấy Tê Bì đang đi tới đi lui trong
đại sảnh, vừa đi vừa nói thầm những danh từ không ai nghe hiểu được.
" Đáng thương tâm của cha mẹ a..." Mặc dù đối với đám ma tộc không
có gì hảo cảm, nhưng Tiểu Khai có chút cảm khái.
Thần khí Bàn Cổ Phủ của Bá Cách gia tộc, vốn được xưng có thể phá
trừ hết thảy phong ấn, nhưng Tiểu Khai đã từng nhìn thấy Tê Bì một búa
chặt xuống, nhưng lại bị một tầng gì đó không nhìn thấy trên người tam
thiếu gia ngăn trở, chỉ một tiếng " đương" vang lên, phảng phất như chém
vào tấm vách sắt.
" Bàn Cổ Phủ cũng không được." Tê Bì phảng phất như già nua đi hai
mươi tuổi: " Ngươi xem, Phong Ma Khẩu Quyết ngay cả lực lượng của thần
cũng có thể ngăn trở, quả nhiên không hổ là tuyệt đối phong ấn."
Tiểu Khai ngoại trừ trầm mặc, thật sự không thể nói được gì.
Thẳng đến sáng sớm một ngày, Tê Bì mở to hai mắt đỏ bừng gọi lại Tiểu
Khai: " Ta quyết định phải sử dụng tuyệt chiêu!"
Tiểu Khai bị hắn làm cho khẩn trương: " Chiêu gì?"
Tê Bì cắn răng nói: " Lão phu muốn luyện một siêu cấp pháp bảo thiên
hạ vô song, còn thỉnh đại sư hỗ trợ."
Tiểu Khai gật đầu: " Ngươi nói."