Sau đó, cô gái nhỏ chỉ cười rồi nằm dài lên mặt bàn, bắt đầu thật bất nhã
ngáy lên nho nhỏ.
Tiểu Khai cũng không đi gọi nàng, chính mình cũng nằm dài lên mặt
đất, cũng ngủ thiếp đi, tinh thần đã mỏi mệt cùng cực, thẳng đến giờ phút
này mới có thể thả lỏng ra.
Mãi cho đến tối, mọi người mới ung dung tỉnh lại, Tiểu Khai cùng mọi
người đại khái nói tới sự trải qua lúc bế quan, tất cả mọi người tấm tắt kỳ lạ,
Tiểu Khai nói xong, một lần nữa trở vào phòng, đóng cửa, bây giờ đối với
việc luyện hóa bảy ngàn phương hắc ngọc, cuối cùng đã có điểm khái niệm.
Trước tiên hắn xuất ra Vô Tự Thiên Thư, khải động xuyên qua, lại tiến
vào Diệt Thế Chi Môn.
" Ca ca, đã lâu ngươi không có tới nga." Tiểu Khai vừa vào, thân là Sáng
Thế Giả Tiểu Tiểu lập tức đã nhận ra.
Tiểu Khai có chút tâm hư nhìn bốn phía, lúc này mới nói: " Tô Ái Địch
đâu?"
Tiểu Tiểu nhất thời bật cười: " Gần đây nàng đối với việc sáng tạo vật
chủng rất có hứng thú, cho nên đều cùng với các nàng Hồ Di chơi đùa,
không có nơi này, ca ca muốn tìm nàng?"
" Ta không tìm nàng ta." Tiểu Khai nhất thời đỏ mặt: " Nàng ta vắng mặt
thì tốt, ta tìm nàng có chuyện chính sự, nào, muội muội, đánh vào ngực ta
một quyền, phải dùng Sáng Thế Lực."
Tiểu Tiểu ngạc nhiên nói: " Ngươi làm gì?"
Tiểu Khai cười nói: " Ta muốn mượn Sáng Thế Lực của muội làm công
việc."