Tiểu Tiểu nhìn thấy bộ dáng mất hồn của Tiểu Khai, kéo áo hắn: “ Ca
ca, kỳ thật ngươi cũng không cần khó xử, ta dạy ngươi một biện pháp, sẽ dễ
dàng lần ra chi tiết của nàng.”
Tiểu Khai nói: “ Biện pháp gì?”
Tiểu Tiểu cười nói: “ Thần tộc mặc dù có thể cải trang thành người khác,
nhưng thần lực trên người sẽ không thể che giấu, Di Lạc Thần Quyết của ca
ca không phải vừa lúc có thể hấp thu phục chế lực lượng của người khác
hay sao? Cả Sáng Thế Thần lực của ta ngươi cũng có thể phục chế đi ra, thì
thần lực khác càng tự nhiên không cần phải nói. Ngươi hấp thu một tia lực
lượng trong cơ thể nàng, phân tích một phen xem sao?”
Tiểu Khai giờ phút này vô cùng nóng vội, cũng không nhiều lời, khi
Tiểu Tiểu dẫn theo hắn đến chỗ Ngọc Hồ và Tiểu Hùng Miêu, cùng nhau
rời khỏi Diệt Thế Chi Môn. Bốn con Hạn Bạt và chín con tiểu hồ ly vốn
cũng muốn cùng đi ra, lại bị Tiểu Khai nói: “ Thực lực của các ngươi quá
yếu không giúp được gì.” Rồi buộc họ ở lại.
Tiểu Khai vừa ra, Tiểu Trúc thần tình mê hoặc vọt đi tới: “ Tiểu Khai, vì
sao ta không vào được?”
Tiểu Khai nhìn kĩ khuôn mặt của nàng, khuôn mặt này đích xác như
đúng trong giấc mộng uyên ương của mình, hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng sờ
vào mặt Tiểu Trúc, bàn tay ấm áp mà mềm mại, cảm giác vô cùng chân
thật. Khuôn mặt trắng mịn của Tiểu Trúc nhất thời đỏ ửng, sẵng giọng: “
Tiểu Khai, ngươi làm gì?”
Tiểu Khai hít vào một hơi thật sâu, trầm giọng nói: “ Tiểu Trúc, ta muốn
kiểm tra thân thể nàng một chút.”
Tiểu Trúc thoáng sững sờ, trên mặt nhất thời nóng bỏng như muốn phát
sốt, trộm nhìn Ngọc Hồ và Tiểu Ảnh bên cạnh, thấp giọng nói: “ Tiểu Khai,
ngươi…ngươi làm sao vậy?”