VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 2513

Huống chi bây giờ Định Thiên Côn…Hắc hắc, Tiểu Khai ngẫm lại

chuyện vừa rồi, nhịn không được đắc ý nở nụ cười, nghĩ thầm: “ Đến lúc đó
muốn cho các ngươi nhìn xem, cây côn này của ta tột cùng có bao nhiêu
biến thái!”

Khí trời của ma giới thật ra cũng được, Tiểu Khai ở mấy tháng, cơ hồ

mỗi ngày đều mặt trời chiếu rọi, hắn nắm tay Tiểu Trúc, phía sau là Ngọc
Hồ và Ảnh, Tiểu Quan đi bên cạnh hắn, lại thêm bốn vị chân nhân, một
hàng chín người đi thẳng tới cực bắc.

Tiểu Quan vốn không muốn bốn vị chân nhân cùng đi, dù sao ma tộc nội

chiến mà cần người tu chân hỗ trợ cũng quá vô lý một chút, nhưng ánh mắt
Mạc Chược chân nhân trừng lên, mắng: “ Mọi người ở chung trong Vô Tự
Thiên Thư lâu như vậy, coi như là bằng hữu, bằng hữu gặp nạn còn không
hỗ trợ, chẳng phải là khó coi, phẩm hạnh bị bôi đen, một đời anh danh bị
hủy mất?”

Bế Quan chân nhân mỉm cười nói: “ Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không

tùy tiện ra tay, đến lúc đó chuyên tâm bảo vệ Tiểu Trúc cô nương cũng là
rất tốt.”

Lời này nói ra, Tiểu Khai nhất thời liên tục gật đầu. Lão đại đã đồng ý,

làm tiểu đệ đương nhiên phải câm miệng, mặc cho bốn vị chân nhân cùng
đi theo.

Tiểu Khai đang đi nhanh, hốt nhiên thân thể bị kềm hãm, giống như

chàng trúng một bức tường khí, Tiểu Khai vừa động, liền nhanh chóng
dừng thân hình, lớn tiếng nói: “ Dừng lại.”

Tiểu Quan dừng chân, ngạc nhiên nói: “ Di, phía trước giống như có một

vách tường nhìn không thấy, chẳng lẻ là ai bày ra kết giới sao?”

Tiểu Khai cũng không trả lời, đưa tay sờ sờ, quay đầu nói: “ Tiểu Trúc,

nàng sờ thử xem.”