“ Bảo bối, theo ta đi uống vài thứ, tán gẫu nói chuyện phiếm, được
không vậy ?" Trữ Nguyện nhẹ giọng nói.
“Ân ” Điền Điền nhu thuận gật đầu.
“ Như vậy... ” Trữ Nguyện bên trong trăm việc không thèm nhìn Tiểu
Khai, cố ý để Tiểu Khai nghe thấy thanh âm thấp dần : “ Buổi tối ta mang
cô đi ngắm sao ....”.
“ Ân ”.
“ Sau đó chúng ta liên ....” Sau đó thanh âm Trữ Nguyện rốt nhỏ không
nghe thấy. Nhưng là Điền Điền mặt đỏ lại càng thêm đỏ hơn, phảng phất
như bôi lên một lớp son màu hoa hồng, lại có chút sợ hãi, thẹn thùng, do dự
sau nửa ngày, rốt cục nhẹ nhàng gật gật đầu: “ Ân ”
Tiểu Khai rốt cuộc nhịn không nỗi nữa, nhất thời từ dưới đất đứng lên
lớn tiếng nói : “ Không được, tuyệt đối không được, ngươi không thể đáp
ứng hắn trên giường được ”.
Sự tình như vậy đương trường bị Tiểu Khai chen ngang, Điền Điền nổi
giận, xem thường nhìn Tiểu Khai nói : “ Việc ta không cần ngươi lo .”
Có lẽ vừa mới tìm được bạch mã vương tử là nguyên nhân làm Điền
Điền vốn vô cùng nóng nảy nhưng những lời nàu nói tiếp lại có thể yếu
đuối vô lực, thậm chí mang theo vài phần hương vị mắng yêu, Tiểu Khai
nghe được nhất thời nổi da gà.
“ Ta đương nhiên muốn quản ”. Tiểu Khai ưỡn ngực, úp úp mở mở nửa
ngày cuối cùng cũng xuất ra một câu : “ Bởi vì ta xem trọng ngươi ”.
“ Hư...” Sòng bạc nhất thời âm thanh bốn phía nổi lên, Điền Lập Văn
quyết định giúp một câu, miễn cho hai nam nhân vì cháu gái xinh đẹp của