tuy Huyền Thiết bổng tấn công càng dày đặc như mưa, lại y nhiên ngăn
không được bước chân thiên yêu.
Thời Khắc mấu chốt Lam Điền Ngọc sất một tiếng từng bước ngăn
trước người Tiểu Khai phi kiếm thẳng đến Thiên Yêu.
“ Xoát ! Xoát ” Lại là hai đạo kiếm quang, phi kiếm của Ngưng Hương
và Bạch Lộ cũng cùng nhau bắn tới.
Thiên Yêu đều không liếc mắt nhìn cánh thuận tay vung lên nhất thời “
Đinh linh lang ” một trận loạn hưởng, đem ba phí kiếm phảng phất giống
như phế liệu đánh bay thật xa, thân kiếm đều bay thành một đường vong
cung mắt thấy không thể dùng lại.
“ Không được thương tổn Tiểu Khai ca ca” Khinh Hồng miễn cưỡng
nhắc tới cuối cùng một ngụm chân nguyên lực lại bắn ra Trầm Hương bảo
châu trong tay.
Thiên Yêu hé miệng ra, nội đan lại xuất hiện “ phanh ” đánh vào mặt
bảo châu, Khinh Hồng hét thảm một tiếng lại một mồm máu tưới nhổ ra,
đương trường ngất xỉu, bảo châu kia rốt rơi xuống mặt đất lăn lông lốc, lăn
mấy vòng không có động tĩnh.
Nội đan màu lửa đỏ, liền như vậy mang theo tiếng gió hô hô, hướng
ngực Tiểu Khai bay tới, sóng nhiệt cuồn cuộn mà đến, đã cơ hồ muốn bao
phủ Tiểu Khai.
Giờ khắc này phảng phất không bất luận kẻ nào có thể đỡ được một kích
tuyệt thế này của Thiên Yêu.
Tiểu Khai cảm thấy hô hấp khó khăn, trong lòng buồn bực một cổ khí
trong lòng khó có thể lý giải, trong phút chốc hắn bỗng nhiên nhớ tới tình
hình thu phục thiên yêu, từng màn từng màn kia phảng phất bỗng nhiên bị