Tiểu Khai quay đầu nhìn Khinh Hồng và Thiên Yêu liếc mắt, hai nàng
nhìn hắn có chút gật gật đầu, ba người thật ra trong lòng hoàn toàn hiểu rõ,
lời cũng không nói một câu, bỗng nhiên đồng loạt phóng lên, Tiểu Khai hét
lớn một tiếng: “ Đánh chết cái đầu heo ngươi!”
Lời vừa nói ra, Huyền Thiết Chi Tinh ngàn năm trong tay hắn đã đón gió
lớn lên, gõ mạnh về phía người đầu heo một gậy.
Ở phía sau hắn, Trầm Hương bảo châu của Khinh Hồng đã bay nhanh
tới, trên tay Thiên Yêu đã bộc phát ra một đạo cường quang, bắn thẳng đến
hướng người đầu heo.
Ba người đều nghĩ giống nhau, vấn đề có trả lời câu hỏi cũng không có
kết quả, chỉ có một biện pháp, đúng là phải xử lý người đầu heo, một cửa
này tự nhiên sẽ vượt qua.
Nhưng trên người của người đầu heo bỗng nhiên phát ra một vòng lục
quang nhàn nhạt, công kích của ba người vừa tiếp xúc với lục quang, liền
phảng phất như những tảng đá nhỏ đánh vào biển rộng khôn cùng bát ngát,
cả một bong bóng cũng chưa từng thấy, đã bị hóa giải hoàn toàn.
“ Ba tháp” , Trầm Hương bảo châu và Huyền Thiết Chi Tinh ngàn năm
mềm nhũn ngã xuống bụi rậm.
“ Không cần hy vọng đánh lén, phải tuân thủ quy tắc.” Người đầu heo
càng cười ha ha vui vẻ: “ Vũ lực của các ngươi không đủ gây sợ hãi đâu, vĩ
đại lưu manh thỏ đại nhân sở dĩ bại bởi các ngươi, là vì hắn đem năng lực
phong ấn đi ngàn vạn lần, cố ý cho các ngươi thắng, nhưng ta không giống,
chúng ta Ngã Nhĩ Mạc Lạp gia tộc là sẽ không tự ngược đãi chính mình,
năng lực của ta bây giờ vẫn đang lúc toàn thịnh nhất, cho dù năm đó lưu
manh thỏ đại nhân muốn đánh bại ta cũng phải xuất ra bảy phần khí lực,
cho nên các ngươi có đi lên mười vạn tên cũng không đánh lại một lóng tay
của ta.”