VƯƠNG PHI ÁP ĐẢO VƯƠNG GIA - Trang 877

tự nhiên sẽ không để bản than mình đem lấy một đứa bé nhỏ xem ở đáy
mắt, quyết định làm chủ chuyện này trực tiếp đầu tiên tìm tới Bạch Ưng.

"Bạch Ưng đại nhân, Vương phi này cũng không ở trong phủ, Vương

Gia cũng không, người xem hiện tại như thế nào mới tốt?" Lão quản gia
hiển nhiên cũng cũng là gấp gáp.

Lão quản gia người này từ nhỏ đã nhìn Tề vương gia lớn lên, Thư Vũ

Trạch biết ông ta đối với Tề vương gia tuyệt đối là trung thành tận tâm, cho
nên ông ta biết hành tung của mẹ mình cũng coi như quá đáng, dù sao trong
phủ nếu như không có người biết được, ngược lại càng khó giấu giếm tin
tức hơn.

"Trần lão, Thế tử ở chỗ này, về sau chuyện trong phủ đều do Thế tử chủ

sự!" Bạch Ưng liếc mắt nhìn sắc mặt ngạc nhiên cùng sáng tỏ của Thư Vũ
Trạch, nhìn lão quản gia trầm giọng nói.

Chuyện này. . . . . . Thế tử. . . . . .

Ánh mắt lão quản gia nhìn về phía Thư Vũ Trạch đang hướng vế phía

ông ta mỉm cười, đáy lòng có chút bất mãn, đến lúc nào rồi, Bạch Ưng đại
nhân làm sao để một đứa bé nhỏ như Thế tử tới chủ sự, đứa bé mới sáu tuổi
có thể biết chuyện gì?

Vẻ mặt quái dị nhìn một chút sắc mặt vẫn như thường của Bạch Ưng, lại

nhìn một chút tiểu thế tử Thư Vũ Trạch trấn định như thường!

Lão quản gia cuối cùng vẫn là nghĩ tới, đã có Bạch Ưng đại nhân ở sát

bên người, vậy cũng sẽ không ra vấn đề lớn lao gì: "Thế tử, người xem hiện
tại. . . ."

"Ta đi gặp Nam Cung Hữu!"