Anna Winslet tức đến nỗi mặt mũi trắng bệch, Úc Noãn Tâm thìsợ đến nỗi
mặt mũi trắng bệch…
Hơn nửa ngày sau Anna Winslet nhìn về phía Úc Noãn Tâm, giốngnhư là
nhìn thấy kẻ thù, ánh mắt sắc bén cùng bất mãn như mang theo kiếm, gằn
từngtiếng mà hỏi: "Úc, tôi muốn biết cô cũng nghĩ như vậy sao?"
"Tôi không…"
"Ê, cô hỏi cháu dâu của ta như vậy làm gì? Cô hỏi lớntiếng như vậy sẽ dọa
đến con bé!"
Hoắc lão phu nhân lập tức ngắt lời Úc Noãn Tâm, đẩy mắt kínhlão quát
lớn: "Ta nói lòng dạ của người đàn bà như cô là sao vậy? Cháutrai của ta đã
nói rõ nó muốn cưới con bé Noãn rồi, cô còn ngăn cản, còn muốn hỏiý kiến
của con bé Noãn? Nếu hai đứa nó không thật lòng yêu nhau sao có thể
quyếtđịnh kết hôn? Cháu trai của ta là người thế nào ta rõ hơn ai hết, chỉ
cần làchuyện mà nó đã quyết định rồi thì ai cũng không thể phản đối được,
Thiên Kình,không cần để ý đến người khác, mau cưới con bé Noãn về nhà,
nghe rõ chưa?"
"Được được được, bà nội, bà đừng vội kích động!"Hoắc Thiên Kình vội vã
dỗ dành: "Chỉ cần là bà nói thì con đều nghe, vậycòn không được sao?"
"Ừ, như vậy còn được!" Hoắc lão phu nhân thỏa mãncười, cố ý xem nhẹ
sắc mặt sắp mất đi huyết sắc của Úc Noãn Tâm, mềm nhẹ mànói: "Cháu
dâu à, sau này con phải đánh đàn cho bà nghe nhiều hơnnha!"
Úc Noãn Tâm khó khăn nuốt nước miếng, bây giờ trong óc nàngvô cùng
rối loạn, giống như có vô số sợi dây quấn lại, gỡ không được ngược lạicàng
thêm rối loạn…
Trong mắt Hoắc Thiên Kình dường như mang theo chút ý cười.