giận.
Đầu mày của Hoắc Thiên Kình nhíu lại.
Đúng lúc này quản gia vội vã chạy vào, vẻ mặt rất khẩntrương…
"Phu nhân, thiếu gia, bên ngoài biệt thự có rất nhiềuphóng viên…"
Sắc mặt Anna Winslet giận dữ, lạnh lùng nói: "Thật làloại người nào thì
dẫn đến loại người đó, biệt thự trước nay chưa từng náo nhiệtnhư vậy, lần
này có người đem tai tiếng huyên náo người người đều biết, tối naymuốn
không ầm ĩ cũng khó!"
"Cô đang nói gì đó?" Đôi mắt của Hoắc lão phu nhânlại bắt đầu trừng lên,
bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: "A… ta hiểu rồi, cô đangnói Noãn nha đầu đúng
không? Phóng viên cũng không phải là do con bé dẫn tới,cô nói con bé làm
cái gì?"
"Mẹ, mẹ nên phân rõ phải trái được hay không? Bây giờchỉ cần mở TV hay
Internet ra thì toàn bộ đều liên quan tới tai tiếng của ÚcNoãn Tâm, những
phóng viên này không theo cô ta đến đây thì còn có thể theo aiđược nữa?
Nếu như cưới người phụ nữ này vào nhà thì không biết sau này còn xảyra
phiền phức gì nữa! Hoắc gia ta biết để mặt mũi vào đâu!"
Hoắc lão phu nhân nghe xong, gương mặt vốn hiền lành độtnhiên trở nên
đỏ bừng, bà lắc lắc đầu tóc xoăn xoăn, chỉ vào con dâu nói:"Được lắm,
người đàn bà như cô cũng thật ác độc, dám mắng chửi ta là khôngrõ phải
trái? Cô, cô chê ta ở chỗ này vướng bận có phải hay không? Cô nói đi,cô
nói cho ta!"
"Mẹ! Mẹ đừng không nói lý lẽ như vậy có được hay không?Con chỉ là
muốn mẹ đừng kích động như vậy, có khối người thích hợp làm con dâucủa
Hoắc gia, tại sao cứ phải khăng khăng là cô ta? Cô ta là nghệ sĩ, tất nhiênlà
không ngừng có tai tiếng, loại phụ nữ này quả thật là quá phiền phức!"