" Chúng ta vào trong đi" Giọng nói lạnh lùng, trầmtrầm, che lấp vẻ không
vui.
Nhìn dáng người cao lớn lạnh lùng của Hoắc Thiên Kình, KỳƯng Diêm
ngẩn người, trong nhất thời không hiểu mình đã làm gì đắc tội với hắn.
Giám sát cấp cao Herry thấy vậy, cười lên một tiếng, bàn tayvỗ lên bờ vai
của Kỳ Ưng Diêm, nói: "Còn tưởng anh là luật sư đấy, lạikhông nhận ra lửa
từ đâu mà đến, thật là tức cười quá!" Giọng nói chế nhạolộ ra vẻ vui sướng
khi người gặp họa, nói xong câu đó thì nghênh ngang bước đi.
"Anh… cậu ta…"
Kỳ Ưng Diêm hết chỉ sang trái lại chỉ sang phải, cả nửa buổitrời mới ngẩn
ngơ lẩm bẩm một câu: "Có lầm hay không vậy ? Chỉ nói nhỏ mộtcâu thôi
mà …" (Mon: nói nhỏ mới chết đó anh ^.^)
"An Nhã, tại sao cô làm như vậy?" Nhìn phòng giam,sắc mặt Úc Noãm
Tâm lạnh lùng mà nhìn An Nhã, im lặng một lúc mới cất tiếng hỏicô ta.
Chỉ mới bị giam có bốn tiếng mà An Nhã đã mặt mày tiều tụy,gương mặt
đang điểm tỉ mỉ cũng phờ phạc đi không ít. Ở những chỗ như thế này,đã là
người thì ắt sẽ bị tra tấn, đương nhiên, không phải là hành hạ về thể xácmà
là về tinh thần !
Thứ cảm giác tinh thần gần đến mức tuyệt vọng và suy sụpnày, Úc Noãn
Tâm cũng từng nếm trải qua. Đừng nói là bốn tiếng, cho dù chỉ có40 phút
cũng khiến người có nghị lực kiên cường đi nữa cũng dần dần suy sụp.
Nhấtlà ngọn đèn pha khiến cho người ta không cách nào che giấu được ở
trên đỉnh đầu,một khi mở lên thì đến bóng người cũng không thấy được, lúc
đó nghi phạm sẽ cảmthấy bản thân vô cùng cô độc, cô độc đến mức cái
bóng vẫn luôn làm bạn với mìnhcũng tan biến không còn dấu vết…