"Được rồi, Tiểu Vũ, em sẽ sắp xếp thời gian mà."Úc Noãn Tâm cười an ủi.
Trợ lí thiết kế bước nhẹ lên trước cười nói: "Úc, tôiđã thấy qua rất nhiều cô
dâu nhưng chưa từng thấy cô dâu nào đẹp như cô. Chúngta đi ra đi, tôi nghĩ
chắc là Hoắc tiên sinh đã rất nôn nóng muốn nhìn thấy cômặc áo cưới rồi.
Nói thật, người bận rộn như Hoắc tiên sinh mà có thể đích thânđi thử áo
cưới với bạn gái là thật hiếm thấy."
Úc Noãn Tâm hơi đỏ mặt, trong lòng được lấp đầy hạnh phúc,nàng khẽ gật
đầu, cùng trợ lí thiết kế đi ra khỏi phòng thay đồ.
Phòng thiết kế áo cưới.
Trong phòng thiết kế rộng lớn toàn là áo cưới lộng lẫy, ánhmặt trời tươi đẹp
xuyên qua tầng mây, thông qua cửa sổ sát đất ở hai bên mà chiếuvào, rọi
lên mặt đất lát đá cẩm thạch bóng loáng tạo ra tia sáng rực rỡ lấplánh.
Hôm nay Hoắc Thiên Kình có được sự kiên nhẫn hiếm thấy, hủybỏ tất cả
các cuộc họp cùng công việc trong tay, chỉ dành thời gian để đi thửáo cưới
với Úc Noãn Tâm. Khi Úc Noãn Tâm còn chưa ra, từ đầu đến cuối hắn
vẫnngồi dựa vào sô pha lật xem tạp chí bên cạnh. Khi hắn vô tình nhìn thấy
khuôn mặttươi cười của Úc Noãn Tâm trên bìa tạp chí thì đôi môi mỏng
vẫn mím lại bỗngcong lên một nụ cười nhẹ.
Gương mặt ánh tuấn, cử chỉ lơ đãng nhỏ nhất cũng lộ ra khíchất vương giả,
thậm chí môi cong lên như có như không. Sau khi Hoắc Thiên Kìnhngồi
xuống, tất cả nhân viên nữ trong phòng làm việc đều không thể dời mắt,
xônxao thì thầm ca ngợi.
Bên ngoài phòng thiết kế là một đám phóng viên đã sớm đợi từrất lâu. Tất
cả cửa kính nơi đây đều dùng loại hạn chế tầm nhìn từ bên ngoàicho nên dù
phóng viên có cố hết sức thò đầu vào xem thì cũng không thấy được thứgì.
Hơn nữa, ngoài cửa sớm đã an bài rất nhiều vệ sĩ nên trong lúc này
phóngviên cũng chỉ có thể làm công việc chờ đợi.