đang thích thú. Có cục cưng rồi thì trong mắt nàng hắn chỉ là mộtcọng hành
thui.
Suýt chút nữa là Hoắc Thiên Kình bị nàng làm cho tức khôngthở nổi. Hắn
thay đổi hình tượng lạnh lùng bình tĩnh thường ngày mà hét khản cảgiọng:
"Em đừng có mơ! Anh nói cho em biết, không cho em yêu người nàokhác,
nếu không anh nhất định sẽ không tha cho hắn!"
"Hừ! Anh hét cái gì chứ? Muốn dọa em sảy thaisao?"
Úc Noãn Tâm cũng không chút yếu thế mà hét lại hắn. Nàngkhông thèm để
ý đến lời của hắn đâu. Nàng không tin hắn sẽ làm gì cục cưng. Cóđiều…
giống như hắn vừa nói, làm người phải giữ được bình tĩnh cùng lý trí mà
hắnbây giờ lại như một con thú bị vây khốn vậy. Còn nói Phương Nhan,
bản thân mìnhcũng thế thôi!
"Không được nói bậy!"
Hoắc Thiên Kình lập tức hoảng lên, vội vàng đưa tay sờ lên bụngnàng, bộ
dáng khẩn trương cho thấy lời của nàng đã có tác dụng. "Không phảianh
hét em, chỉ là lo lắng thôi!"
Hắn gắng sức nhẹ giọng, sợ làm nàng không vui mà nói ra nhữnglời làm
hắn kinh hoàng nữa.
"Không cho đụng vào em! Người ta nói dạy con trong bụngmẹ là rất quan
trọng, em không muốn khiến cho con tàn bạo giống anh đâu! Tránhra!" Úc
Noãn Tâm đập vào tay hắn, nói.
Hoắc Thiên Kình như muốn phát điên lên, "Anh là chồng củaem, có phải
em nên quý trọng chút không?"
"Không phải có rất nhiều phụ nữ quý trọng sao? Không cóem cũng thế!"
Úc Noãn Tâm nghĩ kỹ rồi, phải tra tấn về mặt tinh thần hắn mớiđược, nếu