Úc Noãn Tâm cảm thấy xúc động. Hắn bận rộn đến thế mà còn nhớtới
chuyện này. Nàng muốn khóc quá…
"Nhớ anh nên không ngủ được sao?" Hoắc Thiên Kìnhnhẹ giọng hỏi
"Ừ…"
Úc Noãn Tâm gật đầu, không chút che giấu nỗi nhớ nhung tronglòng. "Tối
nay em nằm mơ thấy anh rời xa em… Em khóc muốn chết."
"Bé ngốc, sao anh lại rời xa em chứ, ngày mai anh về nướcrồi, ngoan ngoãn
ở nhà đợi anh. Bàn giao hết mấy chuyện quan trọng rồi anh đưaem đi bệnh
viện." Hoắc Thiên Kình cười nhẹ, giọng nói lộ ra vẻ an ủi cùngquan tâm.
Úc Noãn Tâm ngẩn ra. "Đi bệnh viện?"
Khoảng thời gian này đều do bác sĩ tư nhân phục vụ nàng mà.
"Noãn, em cũng có thai hơn ba tháng rưỡi rồi, những bướckiểm tra về thai
nhi cũng phức tạp hơn. Anh đã sắp xếp bệnh viện tư nhân rồi,ngày mai anh
đưa em đi kiểm tra." Hoắc Thiên Kình rất chu đáo mà sắp xếp hếtmọi
chuyện.
Úc Noãn Tâm lại cảm động, trong lòng tràn đầy thỏa mãn."Thiên Kình,
cảm ơn anh…"
Từ đầu tới cuối nàng đều không cho rằng yêu Hoắc Thiên Kìnhlà một sai
lầm. Sự quan tâm chu đáo cùng nuông chiều của hắn làm nàng cực kỳ
hạnhphúc. Thậm chí có đôi khi nàng cảm thấy hạnh phúc giống như một
dòng nước cứdâng lên, làm nàng lo được lo mất.
Đầu bên kia lại vang lên tiếng cười của Hoắc Thiên Kình,mang theo vẻ yêu
chiều: "Anh là chồng của em, làm thế là đương nhiên.Ngoan, ngủ đi, đừng
nghĩ nhiều, ngày mai là thấy anh rồi!"