7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 1728

khó hiểu." Biểu hiện của Hoắc Thiên Kình có vẻ rất vô tội, làm ÚcNoãn
Tâm không thể không tin hắn thực sự không biết chuyện này.

"Thật ra hôm nay em đến công ty cũng còn vì nguyên nhânnày nữa. À,
đúng rồi, không phải anh đã lục túi xách của em sao? Trong đó có ảnh,anh
không thấy sao?" Úc Noãn Tâm nói

Hoắc Thiên Kình lấy túi xách qua cho nàng, nói: "Anh chỉchú ý tới bản báo
cáo, không thấy hình ảnh gì hết."

"Trong mắt chỉ có con thôi!" Úc Noãn Tâm chế giễurồi lấy từ trong túi ra
hai bức ảnh đưa cho hắn xem. "Nè, anh xem."

Hai bức ảnh chụp hai cô gái ăn mặc khác nhau nhưng gương mặtlại rất
tương tự.

Rõ ràng Hoắc Thiên Kình ngẩn ra một chút, nhìn kỹ hai tấm ảnh,lúc này
mới giơ một tấm lên. "Bức này là ảnh của cô, trên mặt cô gái trongbức kia
có nốt ruồi son mà theo anh nhớ thì cô không có. Nhưng mà hai người
thậtlà giống nhau."

"Vấn đề là ở chỗ này, sao hai người lại giống nhau thếchứ?" Úc Noãn Tâm
nhíu mày, khó hiểu

"Cho nên em mới hỏi anh câu vừa rồi sao?" HoắcThiên Kình cười, đặt ảnh
xuống. "Người giống nhau cũng là chuyện thường,đây chẳng có gì lạ"

"Anh thật sự không tò mò chút nào sao? Thiên Kình, anhcòn nhớ em từng
hỏi anh một câu không?" Úc Noãn Tâm nhìn hắn. "Em từnghỏi anh tại sao
mẹ lại có phản cảm với nghệ sĩ đến thế. Thật ra anh biết đápán, đúng
không?"

Hoắc Thiên Kình im lặng một lúc, sau đó bất đắc dĩ mà cười."Vẫn không
giấu được em. Được rồi, nói cho em biết vậy."