"Hoắc lão phu nhân, bà ấy không hề thích tôi!" ÚcNoãn Tâm nhắc nhở một
câu.
Hoắc Thiên Kình đan hai tay vào nhau.
"Nhưng là không ghét cô, trái lại cô là người phụ nữ đầutiên có thể làm bà
chủ động an tĩnh lại!"
"Anh không thể yêu cầu tôi như thế, bởi vì tôi không phảilà người hầu hay
bảo mẫu của anh!" Úc Noãn Tâm nhíu mày, giọng nói có chútlãnh đạm
cùng bất mãn.
"Lại đây!" Hoắc Thiên Kình không hề nổi giận, chỉlà duỗi bàn tay to ra
phía trước, giọng nói trầm thấp thuần hậu lộ ra vẻ uynghiêm không cho
phép cự tuyệt.
Úc Noãn Tâm nhìn bàn tay to lớn trước mắt, đường trí tuệ hầunhư kéo dài
cả lòng bàn tay…
Một bàn tay có thể nắm trọn hạnh phúc của chúng sinh, nhưnglại khiến Úc
Noãn Tâm chậm chạp không dám tiến lên.
Hoắc Thiên Kình không gấp gáp, chỉ là nhìn chằm chằm vàonàng, không
hề chớp mắt, tay vẫn duỗi ra như trước về phía nàng, như là đang
khảonghiệm sức chịu đựng của nàng.
Tựa như một con báo đen tao nhã, nhìn chằm chằm vào con mồiđang tới
gần, nhưng lại băn khoăn về nghi thức dùng cơm, không vội vàng cắn nuốt!
Dưới ánh mắt này, Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy thần trí hơichoáng váng, bản
năng muốn né tránh hắn, nhưng cuối cùng cũng phải thỏa hiệp!
Nàng âm thầm thở dài nhưng chỉ khẽ bên môi, nhẹ nhàng tiếnlên, đem bàn
tay nhỏ bé của mình đặt vào lòng bàn tay mạnh mẽ của hắn…