Ý cười trên khóe môi Hoắc Thiên Kình càng thêm sâu, sau khiđem ly rượu
uống một hơi cạn sạch, hai tay vắt trước ngực, con ngươi thâm thúylộ vẻ ôn
nhu nhưng không kém phần tà ác, tiếng nói khàn khàn gợi cảm tà mị
khiếnngười khác không khỏi run rẩy: "Cho nên, em có thể ở lại bên cạnh
tôi!
"Tôi không muốn!" Úc Noãn Tâm không khỏi lui vềphía sau một chút, câu
trả lời bật ra cực nhanh tựa như không có đi qua đại nãosuy nghĩ.
Cặp mắt hắn đột nhiên tối sầm xuống, nụ cười bên môi dần dầnbiến thành
từng trận lãnh ý. "Người đàn bà ngu ngốc, câu trả lời này củaem sẽ đưa tới
cho em mầm tai họa đấy!"
"Hoắc tiên sinh!"
Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi, chống lại cặp mắt đoán không racủa hắn,
nhẹ giọng nói: "Tôi biết với năng lực của Hoắc tiên sinh muốn hủydiệt tôi
là chuyện dễ dàng, nhưng tôi biết ngài không phải người như thế!"
"Ồ?"
Hoắc Thiên Kình buồn cười nhíu mày, dường như là nghe đượctruyện đáng
cười nhất, hỏi: "Thế nào? Lẽ nào em biết tôi là loại người gìsao?"
Không khó nhìn thấy vẻ cười cợt hiện lên trong mắt hắn, ÚcNoãn Tâm tăng
thêm can đảm nói: "Tuy rằng rất nhiều người đều sợ anh,nhưng tôi biết
Hoắc tiên sinh tuyệt đối không phải là người đàn ông đại gian đạiác, trái
lại, anh lại rất thiện lương, nhất là đối với người anh quantâm!"
Hoắc Thiên Kình nhếch miệng một cái. "Em thấy vậysao?"
Lại có người đánh giá hắn như vậy, thật là hứng thú.