7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 351

Bác sĩ chủ trị nặng nề thở dài, ông đứng lên, thong thả bướcđến trước cửa
sổ, qua động tác này không khó nhìn ra trong lòng ông cũng đang tồntại
một niềm lo lắng.

"Úc tiểu thư, thực ra tình trạng bệnh tình của ba côbây giờ mới biến chứng
đã là một việc may mắn rồi. Trải qua một loạt kiểm trachẩn đoán sơ bộ, ba
cô chính là mắc phải bệnh tim TAPVC[2] hiếm gặp. Bệnh nhânmắc phải
bệnh này là bởi vì mạch máu vận chuyển máu đến phổi ở tim bị sai vịtrí.
Do đó một khi đã mắc phải bệnh này thì sẽ nguy hiểm tới phổi, cho nên
bâygiờ chúng tôi quan tâm nhất là biến chứng bệnh của ba cô. Nói thật,
chúng tôi rấtsợ ông ấy mắc phải chứng BAD, có nghĩa là loạn sản phế
quản, bởi vì nếu như mắcphải bệnh này mà không được lập tức điều trị, loại
bệnh này sẽ làm giảm đáng kểlượng oxy cung cấp cho máu, và sau đó sẽ
khiến cho người bệnh bị đột tử."

Úc Noãn Tâm cảm thấy đầu óc mê muội, tay nàng run rẩy kịchliệt, sắc mặt
vốn tái nhợt của nàng nay càng trở nên mất đi huyết sắc, nàng chốnghai tay
vào bàn đứng dậy, đề phòng mình đột nhiên té xỉu.

"Bác sĩ, xin ông hãy cứu ba tôi, dù là dùng thuốc haygiải phẫu, điều quan
trọng nhất là có thể giữ được mạng sống cho ba tôi! Bácsĩ, tôi xin ông!"

Giọng nói của nàng trở nên nghẹn ngào, trong mắt cũng đã phủkín sự đau
thương.

Bác sĩ xoay người lại, nhìn vẻ mặt lo lắng của Úc Noãn Tâm,nặng nề nói:
"Úc tiểu thư, tôi hiểu rõ tấm lòng của cô, là một bác sĩ, tôicũng sẽ cố gắng
hết sức, thế nhưng…"

Ông dừng lại một chút, thở dài nói: "Hy vọng cô có thểchuẩn bị tâm lý thật
tốt, bởi vì một khi ba cô mắc phải chứng bệnh này thì sẽphải tiến hành phẫu
thuật, còn phải phối hợp với điều trị bằng thuốc rất đắt. Bởivậy, phí điều trị
thật sự là một khoản khó có thể tưởng tượng được!"