"Rầm…" Cửa phòng bị đóng lại lần thứ hai.
Cơ thể của Úc Noãn Tâm run rẩy một chút, tất cả kiên cườngtrong nháy
mắt đều biến thành hư ảo, xụi lơ trên ghế xô pha.
Khúc nghê thường hoa lệ, âm nhạc như nước.
Đây là một buổi tiệc của các doanh nghiệp đứng đầu, nhữngngười tới đều
là doanh nhân quyền quý.
Úc Noãn Tâm im lặng ngồi bên cạnh Hoắc Thiên Kình, ánh mắtbình tĩnh
mà hờ hững. Thấy chén rượu của hắn đã cạn, liền nhanh như người máyrót
đầy cho hắn.
Bàn tay hắn khẽ vuốt ve đầu nàng, như là rất hài lòng khi thấynàng ngoan
ngoãn như vậy, rồi riếp tục quay sang trò chuyện vui vẻ với nhữngthương
nhân khác.
"Hoắc tiên sinh, nghe nói lúc trước Tả Thị gặp vấn đề,giá cổ phiếu giảm
mạnh, may mà có ngài giúp đỡ. Hoắc Thị cùng Tả Thị không phảivẫn luôn
như nước với lửa sao? Chúng tôi đều nghĩ rằng Hoắc tiên sinh sẽ mượncơ
hội này để đánh phá." Một vị tổng tài nâng ly rượu cạn ly với HoắcThiên
Kình, nghi hoặc hỏi.
Lời của hắn làm ngón tay Úc Noãn Tâm hơi run rẩy một chút.
Đôi mắt hẹp dài của Hoắc Thiên Kình ra vẻ không để ý mà đảoqua vẻ khẩn
trương của Úc Noãn Tâm, hớp một ngụm rượu rồi nói: "Tuy nóithương
trường như chiến trường, nhưng con người đôi khi cũng không cần làm
quátuyệt tình. Cổ phiếu rớt giá thê thảm là chuyện thường gặp, có thể giúp
đượcthì giúp!"
Lời của hắn khiến cho đông đảo thương nhân đều gật đầu tánthành.