Khóe môi Hoắc Thiên Kình cong lên tỏ vẻ tiếc nuối. Hắn đưatay vỗ nhè
nhẹ đỉnh đầu của cô ta một chút, quát khẽ một tiếng: "Dẫn hắn tớicho tôi!"
"Dạ, Hoắc tiên sinh!" Một trong những gã vệ sĩphía sau lập tức đi ra ngoài,
không bao lâu liền đem một người đàn ông tiếnvào.
Sắc mặt Tiểu Ưu cùng Cách Nạp đều tái nhợt, bởi vì bọn họ đềunhận ra
người đàn ông này, chính hắn làm giả ảnh chụp của Úc Noãn Tâm.
Ngu Ngọc nhạy cảm mà phát giác vẻ mặt hai người bọn họ,trong lòng cũng
hiểu rõ bảy tám phần, hoàn toàn suy sụp…
"Nói, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Hoắc ThiênKình thậm chí không quay
đầu lại, chỉ lạnh lùng hạ lệnh.
"Dạ dạ dạ! Tôi nói."
Người đàn ông mồ hôi đầy mặt lập tức mở miệng, trực tiếp chỉvào Cách
Nạp bên cạnh: "Chính là cô ta tìm tôi, đưa tôi vài bức ảnh, bảotôi ghép lại,
còn trả cho tôi không ít tiền, nhưng yêu cầu nhất định phải làmgiống y như
thật. Tôi là người kiếm tiền mà, tất nhiên không có lý do gì để cựtuyệt…"
Sắc mặt Cách Nạp hầu như không còn một chút máu.
"Tiếp tục nói!" Gã vệ sĩ áp giải hắn thấy hắn dừnglại, bèn nhấc chân đạp
hắn một cái, lạnh lùng quát.
Người đàn sợ đến nỗi môi cũng run rẩy, tiếp tục nói:"Tôi làm xong những
bức ảnh này thì đưa cho cô ta, không ngờ tới sau này mọiviệc lại ồn ào
huyên náo đến vậy. Cô gái này, chính là cô ta…" Hắn lại chỉTiểu Ưu:"Cô ta
lại cho tôi một số tiền lớn, muốn tôi ra nước ngoài tránh đầusóng ngọn gió.
Tôi cũng biết sự tình khẳng định là đã bại lộ, cũng liền đồng ý.Mấy vị tiên
sinh, tôi thật sự là người vô tội, tôi chỉ kiếm tiền mà thôi, saocó thể nghĩ
nhiều như vậy chứ. Cầu xin các ngài buông tha cho tôi… đừng…"