Nhất định bây giờ cô ta rất đắc ý phải không? Cho dù là cầuxin dùm cô, cô
ta cũng rất đắc ý, trong lòng không biết đang cười nhạo mình thếnào.
"Úc Noãn Tâm, tôi không cần cô giả mù sa mưa mà thaytôi cầu xin! Cô
cho mình là ai? Bây giờ cô rất hài lòng phải không? Cô cầu xincho tôi
chẳng qua là muốn thấy sau này tôi xấu mặt thế nào trong làng giải trí.Cô
thật đúng là người đàn bà bụng dạ ác độc."
Úc Noãn Tâm cả kinh.
"Thật là chết không thay đổi!" Sắc mặt Hoắc ThiênKình đột nhiên trở nên
rất khó coi, đôi mắt thâm sâu đột nhiên nheo lại.
"Hoắc Thiên Kình, anh nghĩ là anh cho tôi rất nhiềusao? Ở trong mắt anh
tôi chẳng qua chỉ là công cụ phát tiết mà thôi. Mỗi lần tôiđều như nha đầu
giúp việc của anh cung ứng anh hưởng lạc, tựa như một bình hoacùng anh
tham dự các cuộc họp thương nghiệp. Kết quả lại ra sao, còn không phảibị
anh ném đi như một cái giẻ lau? Tôi cho anh nhiều như vậy, anh đối với
tôira sao chứ? Đám thương nhân hợp tác với anh có người nào cảm thấy cô
đơn thìanh liền rộng rãi mà bảo tôi đi hầu bọn họ, để bọn họ hưởng lạc.
Hoắc ThiênKình, anh có thể đối với tôi như thế, lẽ nào tôi không thể tìm
đường lui chomình sao? Tuy rằng mọi thứ của Cổ tiên sinh không bằng
anh, nhưng ít nhất ôngta còn coi tôi là người. Ông đem tôi nâng niu trong
lòng bàn tay. Không giốngnhư anh, chỉ coi tôi là một bộ quần áo!"
Ngu Ngọc không sá gì nữa, tất cả nên nói đều nói ra hết. Chodù là bỏ mạng
thì thế nào? Cô đã nhìn thấu rồi, cho dù cô có thể sống, cũng giốngnhư đã
chết.
Tiểu Ưu sợ đến sắc mặt đã tái nhợt. Cô tiến lên kéo Ngu Ngọc,ám chỉ cô ta
không nên nói thêm gì nữa, cô cũng không muốn bị liên lụy mà mất mạng.
"Đừng lôi kéo tôi, tôi muốn nói!"