7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 926

Mạch Khê nhẹ nhàng lau nước mắt của nàng, chậm rãi nói từngtiếng: "Bởi
vì… chúng ta đều phải sống sót, hơn nữa còn phải sống cho thậttốt, như
vậy mới có thể khiến người mà chị căm hận càng thêm đau khổ, hoặc là
mớicó cơ hội mạnh mẽ trả thù những người mà chị căm hận! Nếu như chị
thật sự hận hắn,vậy thì chị càng phải kiên cường, khiến cho hắn giảm bớt
sự đề phòng đối với chị,cuối cùng mới có cơ hội đâm hắn một nhát trí
mạng!"

Lời nói không hợp với tuổi tác của Mạch Khê khiến cơ thể ÚcNoãn Tâm
run lên, nàng nhìn về phía Mạch Khê, một lúc sau mới hỏi: "MạchKhê, rốt
cuộc em là ai? Tại sao lại nói ra những lời như vậy?"

Trong màn hoa quỳnh bay bay rơi xuống, ánh mắt của Mạch Khêkiên định
mà ngạo nghễ, tuy hàm chứa nước mắt nhưng lại lộ ra vẻ trưởng thànhcùng
tang thương không phù hợp với tuổi tác.

Cô đem miếng băng gạc cuối cùng băng bó xong, nhìn váo mắtÚc Noãn
Tâm nói: "Em là người như thế nào không quan trọng, quan trọng làem
muốn nói cho chị biết, có lẽ còn có người có hoàn cảnh còn cam go hơn
chị,điều đáng sợ nhất trên thế giới này không phải là mất đi tự do, mất đi tự
tôn,những thứ này đều rất rẻ mạt, đáng sợ nhất chính là… khi chị tận mắt
nhìn thấyngười thân chết trước mặt chị mà chị lại bất lực không thể cứu họ,
đó mới là điềuthống khổ nhất!"

"Mạch Khê" Trong mắt Úc Noãn Tâm nổi lên vẻ khôngthể tin được, nàng
nhìn Mạch Khê thật sâu, trong chớp mắt nàng nhìn thấy mộtchút bất lực
trong mắt cô.

Chẳng lẽ…

"Chị Noãn Tâm, điều đả kích trí mạng nhất đối với ngườimà chị căm hận
nhất chính là… khiến cho lòng hắn đang lúc vui vẻ nhất… chếtđi!" Ngón