9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 1088

Đường Hoan lảo đảo đi theo hắn mấy bước, vừa đi vừa cố gắng dùng một
cái taykhác cạy bàn tay to của Tống Mạch ra, nhưng làm sao Tống Mạch
cũng không chịu buông ra. Đường Hoan chơi xấu, làm bộ muốn nằm xuống
mặt đất, cũng không đợi nàng ngã xuống, Tống Mạch nhận thấy được ý đồ
của nàng, cánhtay dùng sức một cái kéo nàng vào trong lòng, tiếp theo bế
nàng lên.

"Ngươi..."

"Câm miệng, từ nơi này đến cửa viện của ngươi, ngươi dám nói thêm một
chữ,ta lập tức giết ngươi, tiễn ngươi về Âm phủ." Tống Mạch chặn lời
nàngtrước khi nàng tranh cãi ầm ĩ. Không muốn nghe nàng mắng hắn bảo
hắn thả nàng xuống, cũng không muốn nghe nàng hỏi vì sao muốn bế nàng.
Đêm dàingười yên, hắn không muốn cùng nàng ầm ĩ gà bay chó sủa.

Làm như sợ hắn, nàng lập tức đàng hoàng lại.

Trái tim của Tống Mạch đột nhiên đập không yên lúc ôm lấy nàng cũng
bình tĩnh trở lại sau đó, sải bước đi về phía trước.

Hầu phủ rất lớn, từ bờ tường đi đến cửa chính cũng có một khoảng cách rất
xa.

Đường Hoan cuộn tròn ở trong ngực Tống Mạch, vì tỏ vẻ kháng cự, ngay
từ đầuđã cố gắng tránh ra bên ngoài không chạm vào hắn, nhưng loại tư thế
này, phía sau đầu không có gì chống đỡ quá mệt mỏi, vì thế nàng tựa vào
trên cánh tay của nam nhân. Nghỉ ngơi một lát, thấy Tống Mạch không có
phảnđối, nàng lại co vào bên trong, nghiêng người chôn ở trước ngực hắn,
nhỏ giọng khen hắn: "Tướng quân, ta cảm thấy, thật ra ngươi đối với ta
cũng không xấu. Ngươi xem, mặc dù ngươi không cho ta rời đi, nhưng
ngươicũng không có đánh ta mắng ta, ta muốn ăn đồ ăn ngon của ngươi,
ngươicũng cho ta, bây giờ ta bị thương, ngươi còn chịu bế ta như vậy, thật
sự coi ta là kẻ thù, làm sao có thể đối với ta như vậy chứ."