TiếtTrạm nói dọc đường phải đi sáu bảy ngày, đợi đến Thanh thành, chân
củata có thể tàn phế rồi hay không!"
Tống Mạch đến mí mắt cũng chưanâng: "Không cần lo lắng, ta sẽ chuẩn bị
thuốc cao cho ngươi, mỗi đêmkhi nghỉ ngơi bôi ở trên đùi, trừ ứ đỡ mệt."
Đường Hoan cảm kích nhìn hắn: "Tướng quân đối với ta thật tốt!"
Tống Mạch lật một trang, khóe môi hơi nhếch lên, "Ngươi suy nghĩ nhiều,
tachỉ là không muốn bởi vì ngươi mà chậm trễ hành trình."
ĐườngHoan sửng sốt, tiếp theo tủi thân trừng hắn một cái, cúi đầu, vừa
bópchân cho mình an ủi mình: "Không có việc gì, bất kể tướng quân bởi
vìsao mà giúp ta, dù sao ta cũng không cần lo lắng khó chịu trên đường đi.
Bằng không tướng quân hoàn toàn không quan tâm ta, ta không phải là vẫn
phải chịu như thường? Ừm, đi nhanh một chút cũng tốt, ta có thế thấymười
ba vạn tướng sĩ kia thật sớm."
Nàng quay đầu nhìn hắn, trong mắt lóe ra hưng phấn: "Mười ba vạn đó, cho
tới bây giờ ta chưa từng thấy qua nhiều người như vậy!"
Ý cười trên mặt Tống Mạch biến mất.
Đây không phải là phản ứng mà hắn mong đợi. Hắn muốn nghe nàng oán
giận,nghe nàng mềm lời mềm giọng cầu xin hắn, nhìn nàng làm nũng với
hắn...
Bất kể nàng thật lòng cũng được giả vờ cũng được, chỉ cần hắn không
mắclừa, nhìn nàng ở bên cạnh bị đủ loại hành hạ, vẫn là rất hưởng thụ.
Tống Mạch không phải là người lừa mình dối người, hắn biết hắn còn để
ýnàng, ít nhất trước khi xác định nàng là giả vờ mất trí nhớ, hắn khôngthể
hoàn toàn nhẫn tâm với nàng. Như vậy, vì sao hắn phải để mình chịuấm ức?