trải tư vị như vậy, thoải mái muốnchết cũng thống khổ muốn chết, chỉ có
thể dựa vào mắng hắn để phát tiết. Nhưng là một chút tác dụng cũng không
có, như là có vô số lông chim ởtrên người trêu chọc, hết lần này đến lần
khác nàng chỉ có thể trơ mắtnhìn.
"Lúc này còn không quên diễn trò." Tống Mạch hừ nhẹ mộttiếng, nhằm vào
nơi nào đó giống như trái cây nhỏ đang nổi giận đùngđùng thổi khí, thổi
trúng nó mềm mại run rẩy rồi, lại ngậm vào nhấm nháp trong miệng.
Vì thế trong tiếng mắng của Đường Hoan lại trộn lẫn tiếng kêu vừa khó
chịu vừa thoải mái, nàng oán hận trừng cái đầu đenchôn ở bộ ngực nàng:
"Tống Mạch, ngươi dừng lại... Ngươi, ngươi cònthích ta có phải hay không,
thích ta, cho nên muốn chạm vào, chạm vàota, không dám thừa nhận...
ừm... Cho nên dùng loại thủ đoạn này làm bộbắt buộc ta, ngươi, ngươi là sợ
bị ta cười nhạo à... phải không? Ngươiđồ nhát gan này, ngươi là đồ ngốc, ta
lừa ngươi như vậy ngươi còn thíchta, còn hao hết tâm tư gần gũi ta,
ngươi..."
Tống Mạch thu tay, nghiêng người trèo lên trên, mặt đối mặt nhìn nàng hỏi:
"Ngươi thích ta à?"
Đường Hoan còn thở gấp, con ngươi dập dờn ánh nước không chút nào
tránh né mà trừng hắn: "Nằm mơ đi, ta chết cũng sẽ không thích ngươi!"
Miệng cũng thật cứng rắn.
Tống Mạch cười cười, "Ngươi đã không thích, dựa vào cái gì cho là ta có
thểthích ngươi? Câm miệng, đừng nữa quấy rầy hứng thú của ta, mặc dù
takhông thích ngươi, nhưng rất thích thân thể của ngươi, không, không phải
thân thể của ngươi, ngươi chính là quỷ quái cái không biết tới từ đâu,thân
thể này là ngươi mượn mà thôi." Thích khẩu thị tâm phi sao? Hắncũng biết.
"Ngươi..." Đường Hoan muốn mắng hắn, nhưng nam nhânđột nhiên điểm á
huyệt của nàng. Đường Hoan trợn mắt há hốc mồm, TốngMạch cười nhìn