9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 1356

Hắn đi làm cái gì, nàng sắp thành công sao? Nhưng nàng không nói nên lời
trong lòng là cái loại tư vị gì.

Tiếng bước chân của hắn cũng không có rời khỏi căn phòng này, rất nhanh
lại lộn trở về.

Đường Hoan nhắm chặt mắt, cái gì cũng không suy nghĩ. Nếu muốn lừa
được người khác, phải trước lừa được chính mình, giờ nàng đang hôn mê,
cái gì cũng không biết.

Tống Mạch đứng ở trước giường, nhìn chằm chằm nữnhân dường như ngủ
say, đẹp như vậy ngoan như vậy, đúng là không giốngngười thật.

"Nữ nhân xấu xa, ngươi nói đây hết thảy đều là mộng,cho nên ngươi không
động tâm với ta, vậy ta không trách ngươi, đổi lạilà ta, hẳn là cũng sẽ làm
giống ngươi, chẳng qua là không biết có thểlàm đến trình độ này của ngươi
hay không... Ngươi làm cho ta muốn ngươi, ngươi nói sau khi tỉnh mộng
chúng ta đường ai nấy đi, nghe qua cũngkhông tồi. Nhưng là, ngươi cũng
thấy đấy, ta thích ngươi như vậy, sao ta nỡ quên ngươi? Cho nên, ta thà
rằng chúng ta cùng chết, sau khi chếtbất kể hận cũng được yêu cũng được,
ít nhất ta còn nhớ rõ ngươi... Chếtnhư thế nào? Đợi cho hết tháng không
phải chết hay sao? Như vậy hơn mười ngày tiếp theo, ngươi sẽ hận ta, ta
không muốn để cho ngươi hận ta.Giết ngươi? Ta càng không nỡ, cho nên,
vẫn là ta chết đi, ngươi chỉ cầnnằm mơ yên lành là được rồi. Yên tâm, nếu
sau khi chết chúng ta còn cóthể gặp nhau, chứng minh ngươi nói đều là
thật, ta mặc ngươi đánh chửi,ngươi bảo ta làm cái gì ta sẽ làm cái đó, ta
nhận lỗi với ngươi."

Hắn nâng một bàn tay lên đưa đến phía trên nàng, chuỷ thủ sắc bén ở
bêntrên nhẹ nhàng vẽ một cái, máu đỏ tươi liền ứa ra, tựa như nước
nhỏxuống mái hiên, từng giọt từng giọt nhỏ ở ngực nàng, nhuộm đỏ trung
ymày trắng của nàng.