Tống Mạch thiếu chút nữa đã không nhịn được kéo nàng xuống dưới thân
chà đạp một trận!
Hô hấp của hắn dồn dập, không có nhìn tay nàng, mà là nhìn mặt nàng
chằmchằm: "Đường cô nương, cô hãy giúp ta sờ một chút, giống như vừa
rồivậy, cực kỳ thoải mái."
"Thật sự?" Đường Hoan đỏ mặt lại điểmđiểm Tiểu Tống Mạch, sau đó cầm
nó, động tác nhìn như không có kết cấugì, thật ra thuần thục đến cực điểm.
Không cần hỏi nhiều, bên kia TốngMạch đã nhẹ giọng kêu lên, trầm thấp
khàn khàn, mang theo hương vị dụngười đặc biệt sau động tình của nam
nhân, "Đường cô nương, đừng dừng,rất kỳ quái, khi ta tắm rửa cũng từng
chạm qua nơi đó, chưa từng cóthoải mái như vậy!"
"Phải không?" Đường Hoan tham lam nghe tiếngkêu của hắn. Trước kia
nàng giúp hắn, hắn sẽ chịu đựng không kêu, trừphi không khống chế được
mới rò rỉ ra hai tiếng cho nàng, bây giờ bởi vì không hiểu biết, hắn ấy vậy
mà không kiêng nể gì kêu lên. Nàng quay đầu nhìn hắn, đáy lòng có loại
hưng phấn không tên, có lẽ, nàng có thể lợidụng hắn ngu ngốc ở trên
phương diện này, huấn luyện hắn thành một namnhân lớn mật theo đuổi vui
thích, sau đó, lại thoả thích tràn trề háihắn một... vài lần?
Nàng chậm rãi ngừng tay, làm bộ mặc quần cho hắn: "Không làm, như vậy
quá xấu hổ, Tống trang chủ nghỉ ngơi cho khoẻ, ta đi đây."
"Chớ đi!" Tống Mạch nỗ lực kéo tay nàng lại, chân mày không biết vì sao
nhíu lại như thống khổ, "Đường cô nương, cô hãy giúp ta sờ một lát, ta..."
Đường Hoan giả vờ giãy dụa: "Không được, ta chỉ là tò mò mới sờ của
huynh, bây giờ ta đã không tò mò nữa rồi, không thể lại..."
"Vì sao?" Tống Mạch kiên quyết không buông tay, "... Hay là, giống như
việc cô không cho ta sờ ngực, loại chuyện này, cũng là chỉ có vợ chồng
mớicó thể làm?"