Tống Mạch không tranh cãi với nàng, ngược lại hào phóng nói: "Cô nương
muốnnhìn thì nhìn đi. Tống mỗ một lòng tập võ, cũng không thèm để ý quy
củthế tục, cô nương giải câu đố thân thể nữ tử cho ta, ta tự nhiên sẵnlòng
thành toàn cô nương."
Đường Hoan lặng lẽ nhìn hắn, thấykhuôn mặt hắn bình tĩnh, biết hắn là thật
sự không hiểu, lập tức sắc đảm bao trời, cúi đầu nói: "Nếu Tống trang chủ
có lòng thành toàn, vậy tatừ chối thì bất kính rồi. Huynh yên tâm, việc này
ta sẽ không nói rangoài." Nói xong, làm bộ vụng về cởi quần hắn xuống,
chậm rãi để lộ raTiểu Tống Mạch.
Một năm không thấy, Tiểu Tống Mạch vẫn là đầy sức sống như vậy, tinh
thần phấn chấn mạnh mẽ.
Đường Hoan che mặt lại mở ra, nhìn một lát lại che lên, lập lại hai ba lần lá
gan cuối cùng to lên, ghé vào bên chân Tống Mạch tò mò nhìn Tiểu
TốngMạch: "Tống trang chủ, thứ này thật thần kỳ, vậy mà lớn thành như
vậy,một chút cũng không tương xứng với phong thái trên mặt huynh.
Huynhthanh cao siêu quần như vậy, chợt nhìn giống như thần tiên, nơi
này...có chút dọa người."
Tống Mạch rũ mắt nhìn nàng đang nhìn mình,càng nhìn nơi đó liền trở nên
càng lớn, hô hấp cũng nặng lên: "Dọa người sao? Bình thường không phải
như thế. Đường cô nương, cô, cô cách nó xamột chút, cảm giác rất kỳ quái,
cô dựa vào càng gần, nơi đó lại càngcăng ra, rất không thoải mái."
"A, vì sao lại như vậy?" ĐườngHoan áy náy lùi ra sau một chút, chợt cả
kinh nói: "Tống trang chủ, nơinày của huynh ứa ra nước rồi!" Dường như
kìm lòng không đậu, bụng ngóntay ở trên cửa đỉnh của Tiểu Tống Mạch
chùi một cái, đưa qua cho TốngMạch xem, vẻ mặt thân thiết, ngây thơ hồn
nhiên.
Nàng muốn hành hạ chết hắn sao!