9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 456

Đáng tiếc cho dù hắn có cười tươi như hoa, cũng không có ai vỗ tay ủng
hộ.Những người này đã xếp hàng đợi cả nửa ngày nhưng vẫn ra về tay
không,ví như gã cao lớn xếp trước Đường Hoan, tất cả đều bước lên, ngăn
tiểunhị lại không cho hắn vào cửa, buộc hắn ghi danh hết cho mọi người
mớicho đi.

Tiểu nhị cũng không phải là loại vô dụng, liền quay đầu gọi người ở bên
trong đi báo quan, nói ở đây có ác dân làm loạn.

Quan hệ của Tống gia với quan phủ vẫn luôn không tệ, người gây loạn vừa
nghe thế, vội vàng giải tán.

Tiểu nhị sửa sang lại quần áo, mắng một câu, xê bàn ra định đi vào.

Hai bàn tay nhỏ bé lại đặt ở trên bàn, tiểu nhị ngẩng đầu, chống lại một đôi
mắt đen bóng tràn đầy cầu xin.

Đường Hoan chỉ vào danh sách hắn thu vào trong người, ý tứ lại vô cùng rõ
ràng.

Tiểu nhị lấy lại tinh thần, thử thăm dò hỏi: “Ngươi không thể nói chuyện?
Mà vẫn muốn làm học đồ?”

Đường Hoan gật đầu.

Tiểu nhị cười giễu cợt: “Câm điếc còn muốn đến bái sư, về nhà đợi đi
thôi!” Sau đó kéo cái bàn ra muốn đi vào.

Đường Hoan ôm lấy thắt lưng hắn, không cho hắn đi.

Tiểu nhị lảo đảo một cái, bàn chân đụng vào cửa, phát ra tiếng bộp, tay
hắncũng bị đè xuống, hắn bị đau đến nhe răng nhếch miệng.”Rầm rầm”
mộttiếng cái bàn bị đổ xuống, hắn bắt được tay Đường Hoan muốn đẩy