9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 455

Không để ý một cái đã đến cửa hàng đèn.

Trước cửa bày một cái bàn, có tiểu nhị ăn mặc kiểu nam tử ngồi ở chỗ đó,
đang đề bút ghi danh tên họ.

Nhìn đội ngũ thật dài kia, Đường Hoan trợn tròn mắt, đây đã là ngày cuối
cùng rồi, người báo danh tại sao vẫn còn nhiều như vậy!

Nàng vội vàng chạy tới.

Xếp trước nàng là một người cao lớn, nghe thấy tiếng động liền xoay
người,cúi đầu, quét mắt liếc qua nàng một cái, hừ nhẹ một tiếng rồi quay
trởlại.

Đường Hoan mặc kệ hắn.

Nàng cũng không lo lắng thânphận bị vạch trần. Người câm sẽ không thể
nói được, người bên cạnh càngkhông thể căn cứ vào giọng nói mà phán
đoán nàng là nam hay nữ, mà vớithân thể nữ giả nam trang lép kẹp này, báo
bớt đi hai tuổi, yết hầu thìcó thể nói là chưa trưởng thành nên còn chưa phát
triển, dung mạo môihồng răng trắng cũng có thể quy về giống của cha mẹ
tốt. Như vậy, chỉcần nàng khẳng định mình là nam, chỉ cần nàng khi giơ tay
nhấc chân chú ý một chút, thì những người đó sẽ không hoài nghi nàng,
nhiều nhất chỉkhen nàng đẹp như một cô nương thôi.

Mặt trời đỏ dần lặn về tây, trời sắp tối rồi, cuối cùng cũng đến lượt nàng.

Nếu không đến lượt nàng, Đường Hoan cũng sắp chết đói. Vừa rồi vội vàng
hỏi thăm tin tức, đã quên ăn cơm trước, thật sự là quá sai lầm.

“Được rồi, được rồi, ngày báo danh cuối cùng cũng kết thúc, không đến
lượt cứ trở về trước đi, chờ sau này khi ông chủ lại tuyển đệ tử, mọi người
nếu còn muốn bái sư, nhớ phải đến sớm nhé!” Tiểu nhị cười hớ hớ hét to.