Trước kia hai người thân thiết, nàng lớn mật nhiệt tình, thay vì nói
đangchăm sóc, không bằng nói là đang thảo phạt. Hắn hôn nàng một cái,
nàngsẽ hôn trở lại hai cái, không chịu chịu thua, chỉ có cuối cùng khi
hắndựa vào ưu thế thể lực trời sinh của nam nhân muốn nàng đến khóc
khôngra tiếng, nàng mới hoàn toàn ngoan ngoãn, nhưng cái loại ngoan
ngoãnnày, là thuần phục trên thân thể, lòng của nàng, vẫn đều là không
phục.Nàng giống như là nữ hoàng cao cao tại thượng, tất cả của hắn đều
ởtrong khống chế của nàng, nàng muốn hắn, hắn sẽ như nàng mong muốn
chonàng, cho dù là đến cuối cùng, đôi mắt quyến rũ của nàng nhìn hắn,
trong mắt lưu động cũng chỉ là vừa lòng, vừa lòng hắn hầu hạ, mà không
phảitình ý kéo dài của nữ nhân đối với nam nhân.
Loại ý nghĩ này rất hoang đường, hắn biết nàng thích hắn, làm sao có thể
chỉ có vừa lòng?
Nhất định là Tiểu Ngũ của hắn quá to gan, thích biểu đạt trắng ra yêu
thíchcủa nàng, bởi vậy thiếu đi sự ngượng ngùng của nữ nhân.
Tiểu Ngũ của hắn không giống với nữ nhân khác, hắn không thể dùng
những kiểu biểu hiện của nữ tử thế tục để cư xử với nàng.
"Tiểu Ngũ..."
Hắn buông môi nàng ra, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng đang thở dốc
trênkhuỷu tay hắn, giống như đoá hoa lặng lẽ nở rộ vào ban đêm, làm
chongười thương yêu.
Nàng biết hắn muốn ăn nàng biết bao nhiêu không?