9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 859

Tống Mạch từ ngực nàng ngẩng đầu lên, nàng nhắm mắt lại, trên gương
mặt đềulà nước mắt, mưa rơi đoá hoa mềm mại không chịu nổi bị thương.

Hắn dịu dàng ăn nước mắt của nàng: "Tiểu Ngũ đừng khóc, mau, cho ta
thêmmột lần nữa, sẽ tha cho nàng." Hắn thích nàng run rẩy ở trong lòng
hắn,thích nghe nàng nũng nịu ghé vào lỗ tai hắn van xin hắn.

ĐườngHoan khóc lắc đầu: "Không muốn, ngay bây giờ... ngừng..." Nàng
đã ởtrước mặt hắn mất mặt một lần rồi, lần trước lập tức vào giấc mộng
mới,chuyện xảy ra quá nhanh, nàng có thể vờ như chưa từng xảy ra. Nhưng
bâygiờ, nàng ở trong lòng hắn, hắn ôm nàng làm nàng, hắn còn thanh tỉnh
như vậy, hắn nhất định sẽ chú ý tới.

Cũng mặc kệ nàng van xin nhưthế nào, Tống Mạch đều không đáp ứng.
Nghe nàng kêu càng ngày càng gấp,ngực Tống Mạch bắt lửa, càng lúc càng
nhanh, trong miệng ngậm nàng hútvào trong một ngụm lớn.

Trên dưới hai đầu cùng bị người điềukhiển, Đường Hoan thật sự không
chịu được nữa: "Tống Mạch, chậm mộtchút... đừng mà, đừng mà..."

Thân thể co rút, hắn rốt cục thu tay lại, lại nhanh chóng tách hai chân nàng
đến bên thắt lưng hắn, hắn ômnàng, để cho nàng giạng chân ngồi ở trên đùi
hắn, để cho nước trong cơthể nàng không ngừng trào ra dội ướt hắn một
mảng. Đường Hoan cắn môi,quay đầu lui vào trong hõm vai hắn, không
chịu cho hắn nhìn, không chohắn nhìn bộ dáng mất mặt của nàng. Trên mặt
Tống Mạch chỉ có dịu dàng,một tay đỡ lưng nàng, một tay cởi dây lưng
đang trói cho nàng, cởi xongrồi, hắn nắm lấy mặt nàng một lần lại một lần
hôn môi: "Tiểu Ngũ đừngkhóc, nàng như vậy rất đẹp, cực kỳ xinh đẹp, ta
thích nhìn."

Đường Hoan không để ý tới hắn, vẫn nhắm mắt lại.

Tống Mạch không có cách nào, cởi sạch quần của mình, nắm tay nàng phủ
lên,vội vàng hôn lỗ tai nàng: "Tiểu Ngũ, sờ một chút, nó là vì nàng mới