- Có bao nhiêu trâu bò?
Cáp Mô lăn sang ngồi ở bên cạnh Cường Tử, trong mắt đều là ngôi sao nhỏ
đã khiến cho Cường Tử có chút sợ hãi. Hắn theo phản xạ lui cái mông về
sau, sau đó cũng khép hai chân, còn cài hết nút trên áo lại. Bộ dạng này thật
giống một cô gái đứng đắn.
Cáp Mô không lý gì đến hắn, cầm lấy tờ giấy trên giường hỏi Cường Tử:
- Nói thế nào đi nữa, thứ này tốt hơn thẻ xanh của Hoa Kỳ à. Có thẻ xanh
cậu tiểu bậy trên đường lớn Hoa Kỳ nhiều lắm là bị phạt tiền không đến
mức trục xuất về nước, có tờ giấy này cậu đi bất cứ đâu ở Nội Mông Cổ
thậm chí có thể đại tiểu tiện bất cứ đâu ở phương bắc cũng không có người
nào dám phạt tiền!
- Kiêu ngạo như vậy sao?
Cường Tử hỏi.
- Đương nhiên! Cậu không thể không biết rõ Trác Thanh Chiến là người gì
đâu nha?
- Tôi vẫn thật không biết, cũng không muốn biết, tối thiểu nhất bây giờ biết
rõ hắn là ca ca của tên hàng hai Trác Thanh Đế kia, chẳng lẽ là hạng loại
một sao?
- Hạng loại một… Còn thiếu nhiều đó,
Vẻ mặt Cáp Mô khinh bỉ.
- Anh nghe nói qua bố già Hách Liên Xuân Mộ ba tỉnh Đông Bắc chưa?
Chính là đại nhân vật giẫm chân một cái nước sông Hắc Long Giang, Tùng
Hoa Giang đều tràn hết ra hai bên bờ, là Đại Kiêu Đông Bắc người giang
hồ đều tôn xưng là Hách Liên vương gia! biết không? Mà ngay cả Hách