Anh ta biết mình không cách nào đối mặt với Cáp Mô, không cách nào đối
mặt với Đại Hùng và Kim Tiểu Chu, cũng theo đó không cách nào đối mặt
với chính mình. Nếu đã như vậy, anh ta thà rằng tự đi tìm chết. Những lời
trước đó anh ta nói với Cường Tử, chính là đang đi tìm cái chết!
Có lẽ, chỉ có con người không tim không phổi như Đại Hùng kia mới thật
không có ưu phiền a.
Kim Tiểu Chu quỳ xuống, dập đầu lạy ba lạy thật mạnh với Triệu Long
Tượng.
- Bát Bách thúc… Tiểu Chu… Thật xin lỗi chú!
Triệu Long Tượng dường như là nghe được lời của Kim Tiểu Chu, anh ta
xoay người bình tĩnh nhìn Kim Tiểu Chu quỳ trên mặt đất. Nhìn Cáp Mô
cũng quỳ xuống dùng sức dập đầu lạy ba lạy về phía anh ta. Lúc này anh ta
cười, cười thoải mái thật lòng.
- Về đi, ba lạy của hai người các anh tôi nhận rồi, không hổ thẹn, coi như
các anh tiễn tôi đoạn cuối cuộc đời. Sau này trở về chăm sóc tốt Đại Hùng,
Đại Hùng… là đứa bé ngoan!
- Cường Tử! Đừng khó chịu! Triệu ca của anh là con người có gan. Tôi
không chịu thua, nhưng cam chịu chết! Anh đợi xem đi, giết một người đủ
vốn, giết người kiếm lời. Tôi bây giờ rốt cuộc biết tổ tiên Triệu gia của tôi
tại làm sao trước khi chết nói ra bốn chữ chết có ý nghĩa kia rồi. Ông ta báo
thù cho sư phụ mình, dùng tuyết trắng làm phần mộ, không có tiếc nuối!
Nhân quả! Nhân quả! Không ngờ thật sự có luân hồi, Triệu Long Tượng
tôi, đi báo thù cho tổ tiên!
- Tôi Triệu Long Tượng bốn mươi năm sống như trâu ngựa, không tin đổi
không được Nhất Thế Chư Phật Long Tượng.