ÁC BÁ - Trang 2074

- Một đám quê mùa dốt nát, không phải chỉ có gọi năm bình Ngũ Lương
Dịch một vạn sáu sao, ông đây không thể uống nổi sao.

Cường Tử đứng lên đến bên cạnh anh ta, nhẹ nhàng vỗ bả vai Cáp Mô nói:

- Cáp Mô ca thân yêu của tôi ơi, anh nhìn thiếu một số không.

Cáp Mô ngây ra một lúc, lập tức nháy mắt hai cái, chuyển động cần cổ
giống như người máy muốn nhìn tủ rượu đầu cầu thang tầng hai. Sắc mặt
anh ta ngốc trệ một lát nói:

- Cáp Mô ca ta cũng có lúc nhìn lầm sao? Ta chửi! Cái này không cách nào
thu dọn rồi, không biết hai mươi năm rửa chén cho người ta có đủ trả nợ
hay không nhỉ!

Cường Tử liếc mắt nhìn anh ta không nói gì, Kim Tiểu Chu dựa ở trên ghế
sa lon lạnh lùng nói một câu:

- Chú hả? Rửa chén bát cả đời cũng không đủ đâu, chỉ có điều chú nếu như
làm vài năm thần giữ cửa để cho người ta dán trên cửa, hẳn là đủ rồi.

Cường Tử lạnh lùng nhìn chăm chú cảnh tượng bùng nổ ở lầu hai, lạnh
lùng nói một mình:

- Rượu này, coi như là một con số lẻ không có ý nghĩa tôi trả nợ cho anh.