- Xin các vị chú ý cho một chút, tôi và Vạn Thanh đều là người dân lương
thiện tinh khiết đến không nhiễm hạt bụi nào. Hai người mắt đi mày lại
không sợ làm ô uế tâm linh tốt đẹp hai chúng tôi sao? Hai chúng tôi chính
là đóa hoa tương lai của tổ quốc bây giờ còn đang là nụ hoa chớm nở, còn
chưa nở bùng ra đã bị hai người phá hủy.
Lý Vạn Thanh cười ha hả ngây ngốc hai tiếng, vuốt tóc nói:
- Tôi đi tìm tiểu tử Trần Thuận kia, Háo Tử cậu đi theo Cường Tử đi, tôi rút
trước.
Chu Hạo Nhiên nói:
- Tôi và Hổ Thiền ca có hẹn trước cần nói với nhau một số việc, Cường Tử
tự cậu chơi một mình đi.
Trần Tử Ngư trừng mắt nói với Cường Tử:
- Khinh thường người đứng chắp tay chỉ lung tung, phát ra từ ruột gan.
Cường Tử ngẫm nghĩ không có phản bác, chính hắn quả thật vung tay quá
trán, tất cả mọi người đều có việc của mình chỉ có mình hắn trông có vẻ
không có việc gì để làm. Hắn có thời gian đùa giỡn một chút với Nạp Lan
Duyệt, có vậy cũng biết hắn quả thật không có việc gì bận rộn. Đây là một
hiện tượng rất kỳ quái, theo lý thuyết Triệu Phù Sinh đã cho Cường Tử nội
trong thời gian một tuần giải quyết việc của Hách Liên Xuân Mộ, Cường
Tử hẳn phải bận rộn tối tăm mặt mũi mới đúng, nhưng hắn thật không có
chút việc gì để làm.
Tất cả mọi việc đều đã được sắp xếp xong, đội nhóm thuộc hạ của hắn thật
giống như một cỗ máy vận chuyển tốc độ cao nhất, mà ngay cả Lý Vạn
Thành, Chu Hạo Nhiên thậm chí Trần Tử Ngư cũng đang là một bộ phận
linh kiện trong cỗ máy đó, một khi khởi động sẽ tiến lên phía trước ngựa