Cáp Mô cười khúc khích, thấy tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm anh
ta, bởi vậy anh ta giận...
Anh em Liên minh chấp pháp Trung Hoa Cường Tử mang đến chia là sáu
nhóm nhỏ, mỗi nhóm mười người bố trí ẩn nấp chỗ có động vật hoang dã
quý hiến ra vào ở trên núi Hạ Lan, đến ngày thứ chín rốt cuộc đã chờ đón
được một màn thắng lợi có thể coi là huy hoàng. Một nhóm săn trộm gồm
có năm người bị hai nhóm người nhỏ của Cường Tử tóm gọn, trói lại như
bánh chưng.
Thực ra Cường Tử biết rõ, Trác Thanh Chiến sở dĩ kiên quyết để cho hắn
đến Nội Mông chỉ là muốn tranh thủ khiến cho hắn có thể tiếp nhận ở lại
Nội Mông. Hiện tại tình hình ở Nội Mông đã tương đối ổn định hơn nhiều
so với Trác Thanh Chiến ở đây mười một năm trước. Lúc ấy không riêng gì
bọn săn trộm, người ngoài Mông Cổ và thế lực xã hội đen Liên Bang Nga
tấn công hết lần này đến lần khác có thể nói là cực kỳ nguy hiểm.
Sở dĩ Cường Tử đến cũng chỉ là muốn để cho Trác Thanh Chiến không
phải khó xử, hai người đều lựa chọn phối hợp với nhau. Cường Tử đến Nội
Mông có thể xem là Chu Du đánh Hoàng Cái, một người đánh rất vui vẻ,
một người sẵn lòng ăn đòn. Cho nên Trác Thanh Chiến mới có thể rảnh rỗi
hai tay đi chuẩn bị, mới nhắn tin cho Đông Lai trở về Tân Cương cùng
mình.
Gã Bùi Đông Lai này quả thật cũng không phải biểu hiện ra vẻ nông cạn
trước mặt Cường Tử, từ một loại ý nghĩa nào đó, đến bây giờ người có thể
lừa gạt Cường Tử từ đầu đến cuối chỉ có mỗi tên Bùi Đông Lai này, mà kẻ
bị lừa gạt là Cường Tử vẫn không hay biết gì cả.
Cường Tử đến Nội Mông có thể nói là để hoàn thành một nhiệm vụ nặng
nề, một nghĩa vụ nặng nề, đối với một người tuy rằng có nghị lực lớn
nhưng không có dã tâm lớn, Cường Tử có lẽ cũng không thích hợp làm
người chăm nom một phương như rào cản.