Người vây quanh bên trên giường bệnh đều lộ vẻ vui mừng, ánh mắt bọn
họ đan xen lẫn nhau, đều có sự vui sướng khó thể nào che giấu được ở bên
trong. Dù rằng số liệu trên máy đo dấu hiệu sinh mạng của thiếu niên còn
đang dần dần biến mất, nhưng ba chữ tôi này lại nói rõ thiếu niên có khả
năng lúc nào cũng có thể tỉnh táo lại.
- Tốt lắm! Tốt lắm!
- Chuyện gì?
Các dạng số liệu bắt đầu chậm chạp khôi phục bình thường, kỳ tích phải
chăng xuất hiện rồi!
- Trời xanh không phụ người có lòng, xem ra phương án trị liệu của chúng
ta chính xác!
- Trời ạ! Tốc độ khôi phục càng lúc càng nhanh!
- Kỳ tích, thật là kỳ tích!
Người phụ trách run rẩy xúc động, anh ta ghé sát vào môi của thiếu niên,
muốn nghe rõ ràng anh ta muốn biểu đạt cái gì.
- Mạng
Rốt cuộc, thiếu niên phát ra một âm tiết không giống như trước
- Cái gì? Cậu ta đang nói cái gì?
- Các anh nghe rõ sao?
- Không được nói chuyện!
Người phụ trách nhíu mày, bảo mọi người an tĩnh trở lại.
- Tôi