“Hoàng thượng, Xin Yi thật phục Ngài, Ngài lại có thể tiếp thu những
tư tưởng tân tiến thế này.” Xin Yi thực lòng thốt lên.
“Con người không tiếp thu tư tưởng mới, sự vật mới thì sao tiến bộ
được? Nếu cứ đứng ì một chỗ, không muốn vươn lên, quốc gia sao có thể
hùng cường?! Trẫm thấy hình học và thiên văn của phương Tây rất thú vị,
giải phẫu lại càng huyền diệu sâu xa!”
Câu cuối cùng khiến Xin Yi giật thót mình: “Hoàng thượng từng giải
phẫu con gì rồi?”
“Gấu ngủ đông!” Kang Xi tự hào nói.
“Hoàng thượng, cháu biết Ngài tinh thông văn s, số học, thiên văn, địa
lý, nhưng không ngờ Ngài còn biết cả giải phẫu!” Xin Yi hết sức bất ngờ.
“Hihi, chuyện này rất ít người biết!” Kang Xi không khỏi đắc ý.
“Hoàng thượng, có cơ hội chúng ta thử lần nữa nhé!” Hứng thú trong
lòng Xin Yi lập tức bị khơi dậy, không ngờ ở Thanh triều người có tiếng nói
chung với cô lại là Kang Xi. Trước đây Xin Yi từng đến Thái y viện xem
qua, cả căn phòng rặt dược thảo Đông Y khiến cô ngồi chưa ấm chỗ đã
chạy mất tăm, thật không tài nào “giao lưu” được với đám thái ý bảo thủ đó.
“Có khó gì! Để trẫm kêu người chuẩn bị!” Kang Xi vui như con nít
nhận được quà ấy.
Mấy ngày sau đó Xin Yi hết trò chuyện lại đi dạo cùng Kang Xi, kể với
Kang Xi vô vàn sự việc lý thú trong tương lai, thi thoảng gặp Yin Zhen ở
Nam thư phòng bèn khách khí chào hỏi vài câu, Yin Zhen cũng không đả
động gì đến chuyện mời Xin Yi, cứ như chuyện tiệc tùng mời mọc này đã
kết thúc rồi hoặc trước nay chưa từng tồn tại.
Nhưng việc phải đến thì vẫn cứ đến, hôm đó, Xin Yi vừa rời Nam thư
phòng là Yin Zhen liền theo ra ngoài.
“Cách cách dừng bước!”
Nghe Yin Zhen gọi mình, Xin Yi khẽ mỉm cười, quay người lại đáp:
“Vương gia!”
“Ngày mai cách cách rảnh chứ?”
“Đương nhiên! Xin Yi ngày nào cũng rảnh, dù bận nhất định sẽ xếp
thời gian đến phủ vương gia.” Xin Yi chủ động nhắc.
Yin Zhen mỉm cười: “Cách cách quả nhiên tinh tế, tiểu vương chưa nói
cách cách đã đoán ra rồi.”
“Vương gia cũng thật nhẫn nại, đợi lâu vậy mới chịu mở lời.”
“Khiến cách cách chê cười rồi, vậy là ngày mai tiểu vương ở phủ đệ
cung kính đợi cách cách giá đáo.” Yin Zhen cảm thấy nói chuyện với Xin