Cửu a ca Yin Tang mai mỉa: “Đệ cứ nghĩ hắn không hứng thú với di
chiếu chứ!”
“Không hứng thú? Đây là ‘lấy tĩnh chế động’, lợi hại hơn chúng ta
nhiều.” Lại là Yin Si.
Yin Tang hỏi: “Theo hai người, liệu hắn có moi được lời nào không?”
“Chúng ta đã hỏi không ra thì hắn cũng thế mà thôi. Huynh coi như
lĩnh giáo nha đầu đó rồi, để lão tứ thử một lần cho biết.” Yin Si rất tự tin.
“Chẳng phải hắn đã sớm lĩnh giáo qua rồi sao? Còn nhớ chuyện một
câu nói của nha đầu đó thôi cũng đủ hắn nghẹn họng.” Yin Tang bắt chước
giọng điệu Xin Yi, “Vương Gia oai lắm sao, chức vị có lớn đến đâu cũng
không hơn được hoàng thượng.”, ”Ngài không nói cũng chẳng ai bảo ngài
câm, tôi đang nói chuyện với hoàng thượng, ngài chõ mồm vào làm gì, có
loại bề tôi nào như ngài không?!”
Thập a ca lập tức…phun trà: “Ha……Cửu ca bắt chước giống thật
đấy.”
Yin Si cũng không nhịn được cười.
Yin Tang tiếp tục nói: “Cái mặt hắn lúc đó ấy à, thật không biết giấu
vào đâu. Hôm nay chắc nha đầu đó càng không nể, ha, đệ muốn nhìn bộ
dạng ỉu xìu của hắn chết được.”
“Cũng tại chúng ta quá coi thường nha đầu đó, cơ trí của cô ta e chẳng
thua kém bọn ta, một lũ đàn ông đấu không nổi một tiểu nha đầu, truyền ra
ngoài thể nào cũng bị cười ê mặt.” Yin Si hậm hực nói, “Thành thực mà
nói, nha đầu này quả có chút bản lĩnh, nếu lôi kéo được cô ta, lo gì đại sự
không thành. Chỉ có điều, cô ta như con hồ ly, lướt qua lướt lại trước mắt
khiến người ta ngứa ngáy, muốn bắt nhưng bắt không được…” Đối với Xin
Yi, Yin Si vừa hận lại vừa yêu, cũng không nhẫn tâm như Yin Tang.
“Tuy cô ta biết giữ im lặng nhưng đệ vẫn không yên tâm. Không có ích
gì với chúng ta, để lại chỉ phiền phức.” Cửu a ca Yin Tang có ý muốn giết
Xin Yi.
Yin Si giật thót mình: “Đệ định làm gì? Đừng làm bừa, hiện giờ cô ta là
bảo bối trên tay lão già, cô ta ho một tiếng, lão già nhảy đổng lên ấy chứ.”
“Vậy là nếu cô ta xảy ra chuyện gì, lão già nhất định truy cứu đến
cùng, truy cứu ra mà là lỗi của lão tứ hoặc lão thập tứ thì……” Cửu a ca lấp
lửng.
Yin Si trầm tư không đáp.
Trở lại Yong vương phủ, chuyện trò vẫn tiếp diễn, chỉ có điều đã
chuyển sang những việc, có thể nói là, nhỏ nhặt hết sức.