“Ngươi đuổi là bọn ta đi chắc, thế còn mặt mũi nào nữa chứ!”
Er Hu thấy lũ người đó cố ý gây sự, sợ anh trai mình không ứng
phó được, cũng đứng dậy, hỏi: “Vậy phải thế nào mới không mất mặt
hả!”
“Kêu tiểu thư nhà các ngươi uống với bọn ta vài chén.”
Xiao Zhu Zi nhổ một bãi nước bọt: “Ngươi cũng xứng?! Không tè
một vũng soi xem mặt mình thế nào...”
Một tên trong đám thấy Xiao Zhu Zi nhỏ người bèn giơ tay vỗ đầu
cậu: “Tiểu tử thối, thích ăn đập hả?”
“Khốn kiếp, cả gan động tay động chân, ta thấy các ngươi không
chỉ muốn ăn đòn mà còn chán sống! Ngươi có bao nhiêu cái đầu, tiểu
thư nhà ta cũng dám trêu ghẹo?!” Xiao Zhu Zi còn lâu mới sợ hắn.
“Bọn ta cũng muốn xem xem ai là kẻ chán sống.” Tên cầm đầu khẽ
đá chân, nói.
Tên vừa đánh Xiao Zhu Zi chỉ vào đầu lĩnh: “Đây là cháu ruột của
Yu phi nương nương – Yuan Tai thiếu gia, ta là anh con bảo mẫu của Fu
Yi – em trai út Yu phi nương nương.”
“À, ra là hoàng thân quốc thích cơ đấy, thảm nào ngang ngược thế.
Tiếc rằng hậu đài của chúng ta vững hơn ngươi nhiều.” Xin Yi nói một
cách từ tốn.
Một tên tay sai nghe vậy, nhất thời không dám xem thường: “Ha,
hậu đài của ngươi là ai, nói nghe xem.”
“Người đó họ Ai Xin Jue Luo, là chủ của chủ các ngươi.” Xin Yi đã
nói rõ ràng đến thế, tiếc thay lũ công tử con nhà quyền quý này ngày
thường ngang ngược quen rồi, không tên nào nghe ra.
“Haha……Thành Bắc Kinh này khối người họ Ai Xin Jue Luo
nhưng không phải ai cũng đủ tư cách trưng lên.” Yuan Tai ỷ có cô là phi
tần của Kang Xi, chẳng chút bận tâm, nói.
“Ta đã nói đến mức đó rồi, các ngươi không chịu đi thì đừng trách
ta đuổi.” Xin Yi biết nói nữa cũng vô ích, phải dùng vũ lực giải quyết
mới xong.
“Ghê nhỉ, ngươi định làm cách nào đuổi chúng ta?” Bọn này cũng
chẳng nhường
“Đuổi mấy con ruồi nhiễu sự này đi.” Xin Yi phẩy tay ra hiệu cho
Da Hu, Er Hu cứ như lũ người này là mấy con ruồi bẩn thỉu ấy.
“Cút, để huynh đệ bọn ta ra tay thì không đẹp mặt đâu.” Er Hu bày
ra điệu bộ chuẩn bị đánh nhau.