chém giết, thành viên Thiên Địa hội kêu gào thảm thiết, đổ xuống như rạ.
Kiếm trên tay Na Lan De Yu máu nhỏ thành giọt, trang viện xác người ngổn
ngang.
Trận huyết chiến này khép lại bằng cảnh Thiên Địa hội toàn quân chôn
vùi.
Nghĩ đến đây Na Lan De Yu chỉ “hừ” một tiếng: “Chồng ngươi là
người của Thiên Địa hội, năm ấy ta chẳng qua phụng mệnh hành sự, tiêu
diệt phản đảng.”
“Hay cho câu ‘phụng mệnh hành sự’! Ngươi tắm máu cả sơn trang thì
có!”
“Bọn họ phạm thượng tạo phản, mưu đồ lật đổ Đại Thanh, chẳng lẽ
không đáng chết? Toàn trang năm mươi ba người không một ai sống sót, ta
chỉ lạ là sao năm đó lại để lọt mất ngươi, nếu không đã chẳng xảy ra sự việc
hôm nay!”
“Vừa hay ta đi dâng hương không có nhà nên mới thoát khỏi tai kiếp.”
Thanh âm của Li Yu Chan mang bao nỗi chua chát, “Không ngờ hôm nay
lại đụng phải ngươi, âu cũng là số mệnh! Thanh Liên sơn trang bị ngươi
hủy, ta một thân một mình quay trở lại kinh thành, cha mất từ lâu, nhà cũng
chẳng còn, đêm đó ta vật vờ lang thang trên đường……”
“Chân mệnh” xuất hiện
Translator: hikarichan
Li Yu Chan nhớ lại ngày hôm ấy. Đó là một đêm mưa, tuy không lớn
nhưng dày đặc, hạt nọ tiếp nối hạt kia, lất phất bay, một mình bước trên con
đường vắng, không biết đi đâu về đâu. Mưa dần nặng hạt, đợi đến lúc Li Yu
Chan nhận ra thì người cô đã ướt gần hết, cô chạy như bay trên con đường
bị sự vắng vẻ và cơn mưa đêm mở rộng, kéo dài ra tưởng như vô tận hòng
tìm một chỗ có thể trú mưa.
Từ xa trông thấy một võ quán tên Uy Viễn, mái hiên cong cong, vươn
ra ngoài một khoảng khá rộng, Li Yu Chan liền chạy tới núp dưới hiên. Trời
mưa như trút nước, gió cũng mặc sức tung hoành, mang theo mưa hắt vào
trong hiên khiến Li Yu Chan ướt lướt thướt, buộc phải đưa tay gõ cửa.
Lát sau cửa mở, He Mei Xian che ô ra hỏi: “Chị tìm ai?”
“Em gái, có thể cho chị trú nhờ nhà em một đêm không?” Li Yu Chan
khẩn khoản nói.
“Chị đợi chút, em vào hỏi cha xem sao.” He Mei Xian không dám tự ý
quyết định, nói rồi đóng cửa đi vào trong.