nói.
“Xiu Er? Xiu Er ở chỗ Yu phi ấy hả? Sao chuyện này lại can hệ đến
Xiu Er?” Kang Xi nghe ra vấn đề rồi đây. “Xin Yi, còn chuyện gì trẫm
không biết nữa?” Kang Xi biết chắc chắn tiểu nha đầu này lại giở trò rồi.
“Được rồi, được rồi, cháu khai hết, nhưng hoàng thượng phải hứa
không nổi giận cơ.” Kang Xi mà cáu lên thì khối người gặp phải tai ương.
“Được, trẫm coi như kể chuyện.” Kang Xi lập tức đồng ý.
“Cháu vô tình nghe thấy đám cung nữ nói chuyện.” Xin Yi không dám
kể là bọn Xiao Mei Zi nói, sợ liên lụy đến bọn họ, “Biết Xiu Er thường bị
Yu phi nương nương đánh, vừa hay xảy ra chuyện ở tửu lâu, bèn quyết định
‘đòi nợ’ luôn một thể.”
“Nô tài mắc lỗi bị chủ đánh vài cái, mắng vài câu là chuyện thường,
cháu có quan trọng hóa vấn đề không thế?” Kang Xi không đồng ý với Xin
Yi.
“Có phải hoàng thượng từng nói đùa với Xiu Er câu gì?” Xin Yi thấy
Kang Xi thờ ơ vậy, bèn hỏi khéo.
Kang Xi ngớ người ra: “Trẫm không nhớ! Trẫm từng nói gì? Điều này
thì liên quan gì đến việc Xiu Er bị đánh?”
Đương sự quên sạch sành sanh, nhưng người đứng nghe bên cạnh lại
nhớ như in. Li De Quan nghe qua là hiểu ngay mọi chuyện, bèn nói: ”Vạn
tuế gia, ngài có nhớ tết Đoan Ngọ năm nay, Yu phi nương nương gói món
bánh ngài thích ăn mời ngài qua thưởng thức? Lúc ngài tới chỉ có mình Xiu
Er ở đó, cô ta bóc bánh mời ngài, ngài nói đùa với cô ta……” Li De Quan
ngừng lại không nói tiếp nữa.
“Đoan Ngọ……A, nhớ ra rồi, lúc đó hình như trẫm có nói, nếu là mười
năm trước, nói không chừng trẫm sẽ sủng ái cô ta, trẫm còn nhớ mặt Xiu Er
đỏ như……Lẽ nào là vì câu nói này?” Kang Xi hỏi bằng giọng không mấy
chắc chắn.
“Chính là vì câu nói này.” Xin Yi khẳng định với Kang Xi.
“Trẫm chỉ nói đùa thôi, Xiu Er mới bấy nhiêu tuổi…” Kang Xi thực
không chịu đựng nổi mấy chuyện thị phi nơi hậu cung.
“Hoàng thượng chỉ nói đùa nhưng vào tai Yu phi nương nương thì
không còn là chuyện đùa nữa. Hoàng thượng có biết trên thân Xiu Er có bao
nhiêu vết thương? Những tủi nhục và thương tổn mà Xiu Er gánh chịu mấy
tháng qua không phải là năm ngàn lạng có thể bù đắp.”
“Trẫm không ngờ, thực sự không ngờ……”Kang Xi không biết nên nói
thế nào, hơi loạng choạng ngồi xuống long ỷ, hồi lâu chẳng thốt thành lời.