AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 205

“Lâu lắm mới gặp lại tiểu thư .” Thấy Xin Yi lãnh đạm vậy , Na Lan

De Yu càng thêm kiên trì.

Lần này Xin Yi rộng rãi bao thêm 1 chữ : “Bao lâu?”
Cuối cùng , cũng nhờ cái sự hố của Na Lan , Xin mới chịu hạ cố tròn

mắt sang nhìn anh : “Cái gì ? Ăn nói tầm bậy , nhiều nhất tám, chín ngày,
chắc chắn không thể hơn mười ngày.”

Na Lan De Yu ngẫm 1 lúc rồi nói : “Chính xác là chín ngày.”
“Thế sao ban nãy anh nói mấy chục năm ?” Xin Yi vặn vẹo.
Na Lan De Yu lập tức phản pháo: “Cô biết làm tính chứ !”
Xin Yi gật đầu : “Biết, nhưng tôi chẳng hiểu anh tính ra kiểu gì ?”
“Chẳng phải có câu: một ngày không gặp như cách ba……” Nói đến

đây, chợt ý thức được điều gì, Na Lan De Yu lập tức ngậm miệng , giả bộ
uống trà để tránh ánh mắt Xin Yi.

Xin Yi cũng ngoảnh mặt lên sâu khấu , nghĩ thầm: “Này là ý gì , ám thị

chắc ? Mà kiểu ám thị như này ngốc quá đi !”

Na Lan De Yu miệng uống trà mà như nước vối : “Mình nói linh tinh gì

thế này , Na Lan De Yu, ngươi ăn nói vụng về thế từ khi nào ? Cô ấy thông
minh như thế không hiểu mới lạ , aiya…cô ấy không giận chứ ? Nếu cô ấy
giận , không thèm để ý đến mình nữa thì tính sao ?”

Thiên thu vạn cổ , yêu là khổ , bị “tình yêu” tông trúng , Na Lan De Yu

đã hoàn toàn ngã quỵ , IQ tuột dốc thảm thương.

Hai người cứ ngồi bất động như thế , không nói không rằng, bầu không

khí nặng nề này khiến bàn bên kia vô cùng thắc mắc .

“Sao họ chẳng nói gì thế ?” Xiao Lan Zi là người đầu tiên khơi mào.
“Tôi làm sao biết được !” Xiao Zhu Zi trả lời.
Er làm ra vẻ từng trải , nói : “Ngươi thì làm sao hiểu được , thời khắc

này ‘vô thanh thắng hữu thanh’

(5)

!”

“Thôi đi !” Xiao Zhu Zi lập tức châm chọc: “Khi huynh và Mei tỷ tỷ

bên nhau cũng ‘vô thanh thắng hữu thanh’ chắc ?”

“Xiao Zhu Zi, ngươi thèm ăn mắng hả !” Xiao Mei Zi đỏ bừng mặt ,

mắng.

Đúng lúc đó , không biết trên bục diễn đến đoạn nào mà rộ lên tiếng

cười, khiến cho khán giả ngồi bên dưới không nhịn được cười hùa theo.

Cuối cùng Na Lan De Yu cũng tìm được đề tài , nói : ”Lần gặp trước cô

ra vế trên , tôi đối vế dưới , giờ đến lượt tôi ra vế trên : Đài thượng tiếu, đài
hạ tiếu, đài thượng đài hạ tiếu nhã tiếu !”