Xue Yan ngây người hỏi: “Na Lan huynh gặp phải khó khăn gì
“Khó khăn của tôi huynh còn không biết sao?!” Na Lan Hong có vẻ
không được tự nhiên, “Còn gì ngoài chuyện Yu Er nữa chứ!”
“À! Tôi hiểu rồi!” Xue Yan nhìn sang 3 cô gái, cười nói: “Qiu Yan, Chu
Qin, Hong Yao, các cháu học võ lâu thế rồi có muốn tìm người thử tài nghệ
không?”
“Đương nhiên là có!” Qiu Yan vốn háo thắng, đáp ngay.
Xue Yan chỉ Na Lan Hong: “Công tử nhà Na Lan bá bá chính là Đại nội
đệ nhất cao thủ Na Lan De Yu. Sao, có hứng thú?”
“Ồ?! Sớm nghe đồn Na Lan De Yu võ công cao cường, hôm nay có cơ
hội tốt thế này, 3 muội tỷ bọn cháu quả có ý muốn thọ giáo.” Lòng hiếu
thắng trong Chu Qin cũng bị khơi dậy. Điều này cũng khó trách, bệnh
chung của người luyện võ mà lại.
“Chi bằng bây giờ mọi người cùng đến Na Lan phủ, Yu Er vừa hay ở
nhà, đám thanh niên các cháu có thể so tài với nhau.”
“Hay quá, hay quá!” Qiu Yan lập tức đứng dậy, thiếu điều muốn chạy
đến Na Lan phủ ngay.
Hong Yao khẽ kéo áo sư muội: “Sao muội vẫn không sửa được cái tính
hấp ta hấp tấp?! Để Na Lan bá bá ngồi chơi thêm lúc nữa đã nào!”
Thấy Qiu Yan nôn nóng, Xue Yan và Na Lan Hong cùng phá lên cười, 2
người đưa mắt nhìn nhau, mỉm cười hội ý. Bọn họ trò chuyện thêm 1 hồi
nữa mới cùng nhau đến Na Lan phủ.
Đến nơi không thấy bóng dáng Na Lan De Yu, gọi gia nhân lên hỏi cũng
không ai biết công tử đi đâu, mọi người đành ngồi đợi ở đại sảnh, khắc có
người chuẩn bị trà nước điểm tâm.
Đợi mãi đến lúc mặt trời sắp lặn mới thấy Na Lan De Yu mò về, vừa
bước vào cửa đã được gia nô báo cho biết có khách chờ ở đại sảnh, là 3
thiếu nữ, lão gia dặn về nhà phải đến đó ngay.
Na Lan De Yu mới nghe đã thấy phiền, nhưng không dám trái lời phụ
thân, đành miễn cưỡng đi gặp, tới đâu thì tới. Đặt chân vào đại sảnh liền
thấy phụ thân đang trò chuyện với Xue Yan, ngoài ra còn có 3 thiếu nữ ngồi
ngay ngắn ở đó, Na Lan De Yu lầm bầm trong bụng: “Không phải chứ, a
mã đi tìm chừng này người về thật!” Nhìn lướt qua 3 người, lập tức biết
ngay võ công đều thuộc dạng khá, “Ờ, giờ tìm cả người biết võ công cơ đấy,
phục a mã thật!”
Nghĩ là nghĩ vậy, lễ nghi vẫn không thể thiếu, Na Lan shuai ge bèn bước
lên trước hành lễ: “A mã! Xue đại nhân!”