“Con có kiên nhẫn đợi duyên phận, còn ta thì không. Ngày mai ta sẽ tìm
người đi làm mối…không…bây giờ đi ngay.” Na Lan Hong nói rồi đứng
dậy bước về phía cửa.
“A mã, a mã……”
Na Lan Hong nghe thấy nhưng bỏ ngoài tai, không thèm quay đầu lại lấy
1 cái, đi thẳng ra cửa.
Na Lan De Yu ngồi đần ra 1 hồi mới giật mình nhận ra: “Ngu mới đợi ở
đây! Muốn kiếm người làm mối? Còn lâu mới có cửa! Chuồn ngay!” Nói
xong liền vù khỏi nhà.
Thực ra Na Lan Hong cũng chỉ nói vậy thôi, ông chẳng còn mặt mũi nào
đi tìm bà mai nữa. Từ sau khi Na Lan De Yu thành niên, ông đã bắt đầu bận
tâm lo nghĩ đến hôn sự của con trai, bà mai bà mối khắp kinh thành đều
từng tìm đến Na Lan phủ, nhưng kết quả không bị Na Lan De Yu đuổi đi thì
mai mối cũng tức chết bỏ đi. Mối bận tâm này kéo dài mười mấy năm nay!
Nhìn đám thanh niên cùng tuổi con mình con ẵm con bế sinh ra cả đàn rồi,
còn bản thân, đến con dâu cũng chưa biết đang ở phương trời nào.
Na Lan Hong dạo 1 vòng phố xá, tình cờ vòng đến trước cửa nhà ông
bạn thân Binh bộ Thị lang Xue Yan. Xue Yan là người Hán, đáng lý ra, khó
có thể “cặp kè” được với Na Lan Hong là người Mãn, ít nhất cũng không
thể thân thiết đến như vậy, nhưng 2 người lại đặc biệt hợp ý nhau nên cũng
chẳng để tâm anh người Mãn-tôi người Há
Na Lan Hong chẳng cần đợi gia nhân thông báo liền đi thẳng vào bên
trong, quen đường thuộc lối đi đến đại sảnh, vừa lớn tiếng gọi tên chữ của
Xue Yan vừa bước qua cửa: “Wen He!” Bên trong đại sảnh nào có bóng
Xue Yan, chỉ thấy 3 thiếu nữ lạ mặt đang ngồi trò chuyện, Na Lan Hong
ngượng đến mức không biết nên vào hay nên ra nữa.
3 cô gái vốn đang chuyện trò sôi nổi, thấy Na Lan Hong bước vào cũng
chẳng tỏ vẻ hoảng hốt. 1 cô trông có vẻ ít tuổi nhất đứng dậy hỏi: “Xin hỏi
ngài là ai, đến tìm cữu cữu** có chuyện gì?”
“Cữu cữu! Lẽ nào cháu chính là Qiu Yan?” Na Lan Hong nghe cách
xưng hô liền biết ngay thiếu nữ này là ai. Trước đây Xue Yan từng kể mình
còn có 1 cô cháu gái tên Qiu Yan, đang học võ xa nhà.
Qiu Yan mỉm cười: “Cháu cũng biết rồi, bác nhất định là Na Lan bá bá!”
“Quả là 1 cô bé thông minh!” Na Lan Hong thầm khen, không khỏi đưa
mắt quan sát kỹ hơn: Qiu Yan tầm 16, 17 tuổi, khuôn mặt tròn trịa, nhỏ
nhắn tuy vẫn còn nét ngây thơ nhưng đôi mắt ánh lên vẻ tinh anh, nhìn là
biết nha đầu chẳng dễ bắt nạt.