ban tặng, phát hiện đã bị Xin Yi vung tay “thưởng” hết nửa, thật khiến cô
nàng tiếc đứt ruột.
Tối đến, Xiao Mei Zi không nén được xót xa trước mức độ vung tay hết
trán của Xin Yi bèn mở lời khuyên: “Cách cách, có ban thưởng thì cũng
không cần phải ban thưởng nhiều đến thế , cách cách….hào phóng quá.”
“Phải đấy !” Da Hu cũng “tiện tay góp gió”
“Thời gian còn dài, sau này cách cách nên suy xét, liệu việc mà ban
thưởng.”
Xin Yi thấy vẻ mặt tiếc tiền đứt ruột mấy người bọn họ, không nhịn
được cười , nói: “Các ngươi đúng là nông cạn , bộ nghĩ ta thấy tiền nhiều
quá nên phải cố gắng ném bớt qua cửa sổ ? Ta làm thế là có mục đích cả
đấy ! Hôm nay ta mới được phong làm cách cách, cố nhiên phải thưởng đủ ,
mà đã thưởng thì phải thưởng thật hào phóng mới thôi . Có thế mới lưu lại
ấn tượng sâu sắc trong đầu bọn họ, để về sau có muốn làm việc gì cũng tiện
hơn nhiều. Cho các ngươi một ví dụ nhé : mùa đông sắp tới rồi, lỡ ta muốn
có thêm một bộ chăn bông đắp, đến nội vụ phủ hỏi , thì vừa hay cách cách
khác cũng cần một bộ, theo các ngươi Nội vụ phủ sẽ làm thế nào?”
Xiao Ju Zi đáp ngay : “Nhờ chuyện hồi sáng , kiểu gì bọn họ cũng sẽ
tính đưa cách cách trước.”
Xin Yi bật tay đánh tách 1 cái đầy tán thưởng : “Thông minh ! Bọn họ
không những đưa cho ta trước mà chắn chắn sẽ là bộ tốt nhất . Nếu chẳng
may chỉ còn lại một bộ, bọn họ nhất định sẽ để cho ta. Ở hoàng cung , kim
tiền cũng tựa như thánh chỉ, có điều so với thánh chỉ có khi được việc hơn .
Các ngươi ở trong cung cũng khá lâu rồi, đạo lý này chẳng nhẽ lại không
hiểu ? Ở đây , nếu đắc tội với hoàng thượng ngươi còn có cơ may được tha
thứ , đắc tội với đám công công quản sự ư ? Đừng hòng.” Xin Yi nhìn sang
Xiao Zhu Zi – tất nhiên là có chủ ý, tiếp: “Xiao Zhu Zi, lấy ngươi làm ví dụ
nhé, hôm nay ngươi ‘vét’ được bao nhiêu hả ? Đừng bảo ta là ngươi chê
tiền !”
Xiao Zhu Zi bị Xin Yi lật tẩy, ngượng chín mặt: “Sao cách cách biết
hay vậy ?”
“Ha …Hiện giờ ta đang đắc sủng , ngươi lại là Di Uyển-Zhu đại tổng
quản, muốn xin vào làm ở Di Uyển hay muốn mượn lời ta, nói vài câu tốt
lành trước mặt hoàng thượng, thì cũng phải xét xem có qua được cửa các
ngươi không đã ”
Nghe những lời đó của Xin Yi, Er Hu bật thốt lên: “Cách cách, sao
cách cách có thể nhìn thấu tâm can người khác đến vậy ?”