ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 1084

có người nói Dự thân vương Mộc Cao Phi từ trên trời giáng xuống cứu

quân lính của mình, cũng có cách nói làm mọi người đều cười nhạt --
Hoàng Phủ Thanh Vũ thả Mộc Thiệu Đình vì Mộc Thiệu Đình ghé vào tai
hắn nói một câu.

Đây là cách nói không thể nghi ngờ già là cách nói không đáng tin cậy

nhất, nhưng mà đến tột cùng chân tướng là như thế nào, cũng không ai biết
được.

Sau trận giao tranh đó, quân đội Đại Sở lui binh, quân đội Bắc Mạc

chiếm đóng Nam Dung quan.

Phía trên thành lâu, Hoàng Phủ Thanh Vũ trong bộ quần áo thường ngày

đứng trong gió lạnh, ngay chỗ cây cột cao được dựng lên, nhìm chằm chằm
nơi đó.

Trên mặt đất là một vết máu đỏ sẫm -- ngày đó, máu của nàng theo mũi

tên nhỏ xuống, từng giọt từng giọt thấm vào đất.

Hắn chậm rãi vươn tay ra, ngón tay thon dài mơn trớn vết máu kia cơ hồ

làm cho người ta hít thở không thông, phong ba bão táp cuồn cuộn dâng lên
trong mắt.

Nhan Nhan, nếu nàng còn sống, như vậy, ta nhất định sẽ không cho nàng

chết!

Phía sau truyền đến tiếng bước chân chậm rãi, Hoàng Phủ Thanh Vũ

không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai, khóe miệng khẽ trầm xuống,
nâng mắt lên nhìn về phía chân trời xanh thẫm nơi xa xa.

"Thất ca." Thanh âm Hoàng Phủ Thanh Thần rất thấp, nhưng cũng thản

nhiên, "Đệ biết người bị treo trên cột là nàng ta, lần đầu tiên nhìn thấy đệ đã
biết. Nhưng nếu ngay cả huynh đều nhận định nàng ta đã chết, cần gì phải
để cho nàng ta ở lại trên đời này, lại nhiễu loạn tâm của huynh?"