Bất Ly nở nụ cười: "Ngoại công chính là phụ thân của mẫu thân nha,
làm sao mẫu thân có thể không biết chứ?"
Tịch Nhan nở nụ cười một cách khó khăn nói: "Mẫu thân biết. Chỉ là
mẫu thân đã lâu không gặp mặt ông ta. Ly nhi, ngoại công thường xuyên
đến thăm con không?"
"Rất ít nha." Bất Ly bĩu môi nói, "Ngoại công tốt với con lắm, nhưng
phụ thân dường như không thích ngoại công."
Tịch Nhan còn muốn hỏi vào điều, bỗng nhiên lại nghe thấy ngoài lương
đình truyền đến một tiếng gọi có chút chần chờ: "Thất tẩu!"
Tịch Nhan cùng Bất Ly đồng thời quay đầu nhìn lại, Bất Ly lập tức vui
mừng gọi một tiếng: "Thập Nhị thúc!"
Thập Nhị đến gần lương đình, xoa xoa đầu Bất Ly, sau đó mới nhìn Tịch
Nhan: "Thất tẩu, thật đúng là tẩu! Đệ còn không tin, hỏi Thất ca huynh ấy
cũng không nói!"
Hắn gọi mình là Thất tẩu sao? Tịch Nhan nghiền ngẫm cách xưng hô
này, chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nói: "Thập Nhị đệ đã lâu không gặp."
Nói xong, Tịch Nhan lại nhìn về phía Bất Ly: "Ly nhi, con ra ngoài chơi
đùa trước đi, mẫu thân có chuyện muốn nói với Thập Nhị thúc."
Bất Ly ở trong lòng Tịch Nhan nũng nịu một lúc mới chịu theo vú nuôi
đi ra ngoài.
Thập Nhị bất giác ngẩn ra: "Thất tẩu muốn nói với đệ chuyện gì?"
Tịch Nhan chậm rãi nói: "Kỳ thật ta không biết đệ." Trong ánh mắt kinh
ngạc của Thập Nhị, nàng tiếp tục nói: "Ta bị mất trí nhớ, chỉ nhớ rõ mình là
quận chúa Tịch Nhan, ai là Hoàng Phủ Thanh Vũ, Bất Ly, đệ, toàn bộ ta đề